pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Không Tốt Truy

Tướng Quân Không Tốt Truy

Tác giả: Nguyên Viện

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 134652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/652 lượt.

àng mặc phục sức truyền thống của Hồ quốc, cả thân váy, làn váy cho tới giày tất đều là một màu đỏ hỏa diễm, ống tay áo cùng chân váy điểm trang trí tuyết trắng lông tơ, đến miệng giày cũng điểm thêm một vòng lông nho nhỏ, còn cổ áo và trước ngực thì thêu hoa văn uốn lượn tinh xảo, một cái đai lưng cuốn trên vòng eo thon nhỏ mảnh mai, làm cho dáng người mĩ miều mị hoặc của nàng toàn bộ phô bày ra.
Thương Nguyệt Ngạo Vũ híp lại đôi mắt, từ góc độ chỗ hắn không thể nhìn rõ diện mạo nữ tử, chỉ thấy được mái tóc mượt mà dài đến thắt lưng được buộc đơn giản thành mấy bím.
Nàng ta là ai? Sẽ không phải là tiểu yêu nữ kia đi? Mới có một năm không gặp mà biến hóa lớn đến thế?
Hắn không tin!
Thương Nguyệt Ngạo Vũ ninh mi chăm chú quan sát, chỉ thấy nữ tử đi đến trước cửa phòng thì đột nhiên dừng lại cước bộ, hơi hơi nghiêng đầu giống như đang suy tư điều gì.
Chẳng lẽ nàng phát hiện ra hắn?
Thương Nguyệt Ngạo Vũ thoáng chốc toàn thân cứng đờ. Không, không có khả năng, hắn đối với khinh công của chính mình vô cùng tự tin, tuyệt đối không thể bị nàng phát hiện hành tung được, nhưng nếu thế thì vì sao nàng dừng lại?
Đúng lúc ấy nữ tử lại chuyển động.
Thấy nàng hướng một hành lang khác đi đến, Thương Nguyệt Ngạo Vũ hơi hơi chần chờ, rồi cũng bám sát theo.
Về phần nguyên nhân……. Thực tình hắn cũng không biết, chính là trực giác muốn làm như vậy.
Trong chốc lát, nữ tử đi tới thác nước lộ thiên phía đằng sau hoàng cung, trước cởi bỏ đôi giày đỏ, sau lại thân thủ trút luôn quần áo trên người.
Trốn ở trên cây, Thương Nguyệt Ngạo Vũ chậm rãi trừng lớn mắt.
Nàng sẽ không phải là ở tại đây muốn tắm rửa đi? Bốn phía thoáng đãng không có gì che đậy, chẳng lẽ nàng không sợ bị người nhìn thấy?
Nếu là quân tử, nên tuân thủ nguyên tắc nghiêm ngặt, chớ có phi lễ. Hắn cũng tưởng làm được, nhưng là…….
Theo quần áo từng lớp từng lớp rơi xuống, thân thể tuyết trắng mềm mại chậm rãi hiện ra, da thịt bóng bẩy, mịn màng, tuyết nộn làm cho người ta không tài nào rời đi tầm mắt, trên hai gò bồng đảo no đủ là hai đóa anh hồng phấn nộn lại mê người, làm cho hắn hảo muốn dùng lực hàm ngậm lấy, nhấm nháp tư vị.
Còn có kia chốn đào nguyên xinh đẹp……. Da lông đen mềm mại phủ trên u cốc thần bí, nhưng là cảm giác như ẩn như hiện kia càng quyến rũ tâm người ngứa ngáy khó nhịn.
Nữ nhân trước mắt, như là dụ dỗ yêu cơ muốn dụ hoặc tầm mắt nam nhân không dời.
Nuốt nuốt nước miếng, Thương Nguyệt Ngạo Vũ cảm thấy thân thể nóng lên, phản ứng nam tính cũng theo đó hăng hái dâng cao.
Trời ơi, mới có liếc mắt nhìn một cái, hắn thế nhưng liền nổi lên phản ứng?!
Hắn từ khi nào thì trở nên dễ dàng ‘xúc động’ như vậy? Như là chưa từng thấy qua cơ thể nữ nhân?
Không được! Phi lễ chớ nhìn!
Tuy rằng chỗ nào ‘nên’ xem đều đã xem hết, nhưng hắn cũng không phải cầm thú, phải mau chóng tránh đi, nếu không sẽ khó bảo toàn ‘xúc động’ dưới hạ thân mà thực sự trở thành cầm thú.
Hít thở sâu, đúng lúc Thương Nguyệt Ngạo Vũ định rời đi thì nữ tử mở miệng:
“Vũ ca ca, ngươi xem có vừa lòng?” (*ngất*)
Cái gì? Cái gì?! (what? Say what?!)
Thương Nguyệt Ngạo Vũ giật thót mình sửng sốt, nhanh chóng quay đầu trừng mắt nữ tử.
Mà nàng, cũng đang ngẩng đầu nhìn hướng cành cây hắn đang ẩn thân, cánh môi mê người nhẹ nhàng giơ lên cười.
Càng khéo là, đúng lúc mặt trăng vốn đang giấu mình sau đám mây lại đột nhiên lộ mặt, ánh sáng tinh khiết, thản nhiên mơ hồ chiếu rọi trên người nàng, làm cho Thương Nguyệt Ngạo Vũ thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp kia






Dưới ánh trăng, khuôn mặt nàng có điểm quen thuộc, nhưng cũng có điểm xa lạ với hắn.
Mái tóc đen mang chút điểm màu đỏ, ngũ quan cân xứng minh diễm, đặc biệt là đôi con ngươi kia, cực đạm màu trà, lúc này đang chăm chú nhìn hắn đến một cái chớp mắt cũng không, cánh môi nhẹ nhếch lên nở nụ cười, rõ ràng là thân mình trần trụi nhưng lại như vô tình che lấp, nàng tựa như đóa hoa hồng kiều diễm, vô cùng tự tin với tư thái hơn người.
Thương Nguyệt Ngạo Vũ chậm rãi mở to mắt, có chút không thể tin được đôi mắt của mình. Cặp mắt màu trà kia……. Giữa những người hắn quen biết chỉ có duy nhất một người là có…….
“Hồ…. Hồ Tiểu Man?”
Không thể nào, mới một năm không gặp mà nhóc con kia lại có thể thay đổi lớn đến thế?
Người Hồ quốc ngoạn cổ ngoạn độc (chơi với cổ độc và dược độc), nhất là nàng. Nàng trời sinh đã có khứu giác mẫn cảm, từ nhỏ đã tiếp xúc qua rất nhiều loài độc vật thiên kì bách quái, chỉ cần vừa ngửi qua, nàng liền có thể nhận ra loại độc vật nào, mà mùi hương trên người hắn là thứ nàng nhớ rõ nhất, không thể nhầm.
Mới vừa rồi ở trước cửa phòng, nàng chính là mơ hồ ngửi được hương mùi của hắn, đoán rằng hắn nhất định đang ẩn thân đâu đó gần cạnh, vì thế mới cố ý dẫn hắn đến đây.
Về phần cởi áo tháo thắt lưng….. Hì hì, đó là để đặc biệt dụ hoặc hắn, muốn nhìn thấy phản ứng của hắn như thế nào, kết quả thu được thực khiến nàng vô cùng hài lòng.
..
Tươi cười xinh đẹp kia làm cho