Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
lương thực của cậu ta tạm thời chuyển đến kho quan để bảo quản. Hạ Ngọc Cẩn ở trong cái viện nhỏ đẹp đẽ này chậm rãi đi lại mấy vòng, vuốt ve những nét chạm trổ trên cửa sổ, liếc nhìn hòn giả non ngoài vườn, tiện tay cầm lên chiếc chén trà cũ kỹ, nhìn một lúc, rồi thờ ơ lắc đầu.
Chương thiếu gia biết nhà cậu ta vô cùng giàu có, sống quen ở kinh thành phồn hoa rồi. Vỗn dĩ trong căn viện này cũng có vật dụng và bày trí tinh xảo đẹp mắt, tuy cha căm ghét hành vi đồng tính của con trai, ích kỉ nói vì cái chi tiết này, không được làm bất kỳ việc gì thu hút sự chú ý của người khác, vì thế thu hết lại những đồ gia dụng quý báu và các bức thư họa, để trong kho, chỉ để lại mấy đồ cũ kỹ, rách nát, làm sao có thể lọt vào mắt Ngọc thiếu gia chứ? Nếu được coi là một đứa trẻ nghèo khó ở vùng thôn dã, không phải sẽ bị coi thường sao? Chương thiếu gia vừa tức giận vừa phiền não, đành phải ngượng ngùng cười nói: “Bây giờ là thời khắc rất gấp rút, cha tôi phải đồng cam cộng khổ với trăm họ, không đành bày biện cẩn thận, đây là nơi lâu lắm rồi không dùng đến, nên ít quét dọn, đồ dùng cũng giản đơn một chút, mong đừng để ý”.
Hạ Ngọc Cẩn bỏ chén trà trong tay xuống, liếc một cái, bọn thuộc hạ nô bộc cậu ta đem theo lập tức lấy những vật dụng sinh hoạt đã chuẩn bị trước ra. Vật nào cũng tinh xảo, màn lụa trướng gấm, bát vàng đũa bạc, biến một căn phòng đơn giản trở thành một căn phòng phú quý hoa lệ, sau đó cười nói: “Xa nhà ở ngoài, không cần quá để ý, nhà tôi đời đời làm thương gia, không thiếu tiền, chỉ ghét bọn quan lại tâm đen và khâm phục nhất là những thanh quan thương dân như con”.
Đối với sự phú quý của các thương nhân ở kinh thành, Chương thiếu gia chưa từng biết nhiều, nên vô cùng hâm mộ. Sau đó thấy anh ta vui mừng, liền thở phào nhẹ nhõm, lập tức theo đà nói: “Đúng thế, cha của tôi chính là đại thanh liêm, chưa bao giờ từng tham ô nhận hối lộ, nên dẫn đến cuộc sống thanh đạm, vì người dân mà chịu khổ thì cũng có là gì chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn cười nói: “Đúng thế, cha của anh là một vị quan tốt. Thời gian không còn sớm nữa, tôi muốn đi nghỉ, ngày mai lại bàn tiếp với anh về việc phát cháo”.
Chương thiếu gia liên mồm đồng ý, nhưng vẫn không nỡ rời đi.
Diệp Chiêu thấy cậu ta đi xa rồi, bước lên hỏi: “Chàng cười như thế, định có mưu đồ gì đấy?”.
Hạ Ngọc Cẩn nhíu mày: “Sao nàng biết ta đang có mưu đồ?”.
Diệp Chiêu điềm nhiên trả lời: “Biết rõ chồng như vợ, toàn thân chàng trên dưới có chỗ nào thiếp không biết chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn bị nghẹn lại một chút, trách mắng: “Vô sỉ!”.
“Chàng nghĩ lung tung rồi”. Diệp Chiêu rất vô sỉ đứng cạnh cậu ta bất động.
Hạ Ngọc Cẩn không muốn đôi co với cô ấy, lại lần nữa cầm lên chiếc chén trà cũ trên bàn. “Chiếc chén sau mưa trời lại sáng của Nhữ Diệu là đồ cổ thời trước, trị giá cả trăm lượng vàng. Tuy đối với nhà chúng ta không đáng gì cả, nhưng ở ngoài lại rất khó kiếm, không phải là đồ mà một vị quan thanh liêm có thể có được”. Sau đó chỉ chỉ hòn giả non bên ngoài: “Viên đá đó nhìn như không có gì, nhưng lại đến từ Tây Sơn, là một đồ vật vô cùng nho nhã trong viện văn nhân nho sĩ. Viên đá to như thế, vận chuyển khó khăn, Quận Vương phủ của chúng ta có viên nào lớn hơn, là do người chủ trước để lại. Nghe nói lúc vận chuyển, phải dùng vô số người dân phu lao động trong trời đông giá rét, kéo lê trên băng, trên đường gặp nước phải bắc cầu, rời núi thông đường, khó khăn lắm mới đến được kinh thành, nhưng vì ngõ đường nhỏ hẹp không vào được, bèn mua lại mười mấy căn nhà bên cạnh, tất cả đều dỡ hết, đoán giá còn hơn cả vàng. Cho dù Tụ Thủy và Tây Sơn gần hơn, thì giá tiền cũng không hề rẻ. Nàng nói xem một Chương huyện lệnh sao lại có nhiều tiền đến thế? Mua được một viên đá tốt như thế?”.
Diệp Chiêu nhún nhún vai, nửa trêu đùa hỏi lại: “Nhỡ nhà ông ta có tiền?”.
“Nghiêm chỉnh lại chút!”. Hạ Ngọc Cẩn cau mày: “Bây giờ nhớ lại, cử chỉ điệu bộ ngôn ngữ của Chương thiếu gia cũng có phần kỳ lạ, việc này không đơn giản đâu”.
Diệp Chiêu nghiêm chỉnh lại: “Nếu điều tra ra tham ô, ăn hối lộ, trực tiếp để lộ thân phận, gỡ mũ ô sa rồi đưa về kinh thành tra hỏi là được”.
“Vội gì chứ? Tên Chương huyện lệnh đó biết cách giấu tài sản, để tạo ra bề ngoài liêm khiết, cũng coi là một người thông minh, chứng cứ để lại chắc không nhiều. Ta đây đường đường là ngự sử cứu nạn, gỡ một cái mũ ô sa của một tên quan chức nhỏ như hạt vừng, bãi quan đánh một trận, chẳng phải chán ngắt sao?”. Hạ Ngọc Cẩn tựa vào ghế, nghịch nghịch chén trà trong tay, khóe miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Ông ta đã thích chơi như thế, ta đây sẽ chơi cùng ông ta, chơi vui, chơi lớn một chút!”.
Điều tra khắp nơi
Hạ Ngọc Cẩn đem theo quan viên trợ giúp việc quản sự có năm người, người đứng đầu họ Hải, trước đây là người biên soạn sách của Hàn Lâm Viện, đầy một bụng học vấn. Vì không biết nói năng, không giỏi nịnh bợ, tính tình lại thẳng thắn cương trực, hay đắc tội với người khác, vì thế trong thời gian tiên đế trị vì, ở đế