Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

mà”.
Diệp Chiêu cau mày nhăn nhó.
Hạ Ngọc Cẩn tiếp tục an ủi: “Lúc đầu không quen, ta còn nhỏ cũng không chịu uống thuốc, đều là mẹ ta đem người ấn xuống đổ vào mồm, sau này uống mười mấy năm liền, cái gì cũng uống quen hết. Cơ thể không khỏe là vấn đề lớn, ta còn đang mong tiểu Chiêu đây. Cùng lắm lần sau để ta thử xem, bảo thái y đừng làm đắng thế”.
Diệp Chiêu sững người lại, lập tức ngước mắt lên nhìn cậu ta, bỗng nhiên nhượng bộ.
Từ đó về sau, thuốc đến là hết, không có một câu trách móc nào nữa.
Đoàn xe đi đi ngừng ngừng, kinh thành đã hiện ra trước mắt.
Diệp Chiêu là người trong nhà đi cùng, đồng thời không nhận ý chỉ đi cứu nạn. Hạ Ngọc Cẩn mới đúng là khâm sai đại thần, vì thế cậu ta để vợ ở trong phủ dưỡng bệnh, đem theo Hải chủ sự và những người khác, vào cung bẩm báo lên Hoàng thượng. Hoàng thượng không nói nhiều, trực tiếp để thái giám truyền chỉ, ban thưởng và thăng chức cho Hải chủ sự và những người khác tùy theo công lao. Chỉ còn để lại Hạ Ngọc Cẩn, để cậu ta một mình đi vào hậu cung ngự thư phòng để chịu tra hỏi.
Hạ Ngọc Cẩn thường xuyên ra vào cung, quan hệ với thái giám và cung nữ khá tốt.
Mọi người đều nhìn cậu ta với ánh mắt đồng cảm, đều ra hiệu cho cậu ta cẩn thận.
Dù sao con chồn lông vàng sợ lỡ tay đánh chết cậu ta, không dám dùng bừa hình phạt, nhiều nhất là cắt chức chịu mắng, nếu bị mắng nhiều quá thì giả vờ ngất, đợi hoàng tổ mẫu tới cứu.
Hạ Ngọc Cẩn anh dũng vô song bước đi.
Hoàng thượng chỉ vào đống tấu to tướng trên bàn, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Đều là của ngươi hết đấy”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy đống tấu cao bằng nửa thân người kinh ngạc vô cùng, ngưỡng mộ nói: “Nhiều chữ như thế, chắc bọn họ viết lâu lắm nhỉ?”.
Hoàng thượng tức giận đập bàn: “Còn dám châm chọc à?!”.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức cúi đầu, nhìn xuống đất, mặt đầy uất ức, suýt chút nữa nhỏ mấy giọt nước mắt.
Hoàng thượng ném vài bản tấu cho cậu ta: “Tự mình giải thích đi!”.
Hạ Ngọc Cẩn hít sâu một hơi, nhặt lên, xem xong càng uất ức: “Con từ nhỏ đã yếu ớt, ra khỏi nhà sống ở bên ngoài làm gì chịu được cái khổ và gian nan trên đường đi và sự thiếu thốn bên ngoài chứ? Hơn nữa con làm Quận Vương và Tuần thành ngự sử, vợ con làm tướng quân, trong nhà có hai suất bổng lộc, cũng có khá tiền, khó khăn lắm mới được ra ngoài một chuyến, trong lòng vui mừng. Giang Đông mỹ nữ lại nhiều, tiêu tiền cũng thoải mái một chút, nhưng đều là tự móc hầu bao của mình ra, không hề tham ô vi phạm vương pháp, không hề hăm dọa trăm họ, không để quốc khố xuất một đồng, cũng không đưa mỹ nữ về nhà, dựa vào cái gì mà nói con sinh hoạt phung phí? Còn về cái tên Chương huyện lệnh… tuy ông ta thực sự là một tên quan khốn nạn, cũng thu thập được không ít ngân lượng, nhưng con giết ông ta không phải vì ông ta tham ô vi phạm vương pháp, mà là ông ta dung túng cho con trai trêu ghẹo Hoàng tôn Hoàng tử…”. Cậu ta nói đến đây, cũng thấy mất mặt quá, đành đổi lại giấu giếm đi: “Không… hắn ta muốn trêu ghẹo vợ con, đường đường là một Nam Bình Quận Vương Phi! Đây là đại bất kính, nhất định phải xử tội chết!”.
Hoàng thượng nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc tức đến nỗi đỏ gay lên, chắc cũng hiểu được chân tướng sự việc. Chỉ là một tên tú tài, lại dám bức gian Quận Vương Hoàng gia, như thế còn vượt xa tội đại bất kính? Giáng tội chết ba đời nhà hắn ta cũng không quá đáng, vì thế liền cho qua việc này, chỉ trách mắng: “Xử lý không thỏa đáng”.
Hạ Ngọc Cẩn gãi gãi đầu: “Con lại không hiểu, người không biết không có tội…”.
Hoàng thượng hỏi: “Vơ vét cướp bóc thì sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghe thấy chủ đề này liền vô cùng hứng thú: “Ai vơ vét cướp bóc ạ? Con chỉ là bắt bọn họ nói đạo lý trong mấy ngày thôi. Bọn họ đều hoàn toàn tỉnh ngộ, tự nguyện quyên góp, cứu giúp nạn dân, con còn tặng cho bọn họ một tấm biển, lập bia ghi nhớ công đức nữa, đá hắc văn đấy!”.
Hoàng thượng quát: “Lập công đức gì chứ! Đá hắc văn rất đắt đấy! Thật là không hiểu nỗi khổ của dân, đồ lãng phí tiền bạc!”.
Hạ Ngọc Cẩn cúi đầu: “Con biết lỗi…”.
Hoàng thượng thở chậm lại, tiếp tục hỏi: “Vợ ngươi đâu?”.
Hạ Ngọc Cẩn: “Con sợ máu, để cô ấy giúp giết người”.
Hoàng thượng: “Thật ngu ngốc!”.
Hạ Ngọc Cẩn tiếp tục cúi đầu.
Hoàng thượng bắt đầu trách mắng, từ việc cậu ta trước đây say rượu làm loạn trên phố đến việc ham chơi lười biếng, lơ là công việc. Dạy dỗ hơn nửa canh giờ, nuốt rất nhiều nước bọt, thấy cũng tạm đủ rồi, cuối cùng ra quyết định: “Phạt ngươi ba tháng bổng lộc, đóng cửa ở nhà suy nghĩ một tháng”.
Hạ Ngọc Cẩn nghe mãi không thấy đúng lắm, sững người hỏi: “Bãi chức thì sao ạ?”.
Hoàng thượng đầy đạo lý từ ngữ nghiêm khắc nói: “Niệm tình tấm lòng vì dân của ngươi, làm việc tuy chưa chu đáo, nhưng cũng coi là làm xong, công tích còn ít, tạm thời ghi lại, không tăng không phạt, tiếp tục ở vị trí Tuần thành ngự sử”.
Mong ước của Hạ Ngọc Cẩn rơi vào hư không, chán nản.
Hoàng thượng tiếp tục nói: “Thái y viện chuyển lời, Quận Vương Phi hình như cơ thể không khỏe? Thái hậu rất lo lắng cho việc con cái của ngươi đấy”.