Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.

òng không phục. Hơn nữa những lời đồn đó quá lợi hại, nói Diệp Chiêu là sao thiên sát hạ phàm, lại là thuần âm nên gây ra lũ lụt. Nếu cô ấy không lui về phía sau, e là còn có đại hạn châu chấu nữa, mọi người khiếp sợ vô cùng”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận nói: “Tiên sinh âm dương khốn kiếp cái gì, thật quá vô sỉ!”.
Tên bạn: “Thà tin là có chứ không thể tin là không mà. Tôi nói này người anh em Ngọc Cẩn, anh có gì không vui chứ? Vợ anh không làm tướng quân, không phải đúng với ý của anh sao? Chẳng phải bên ngoài gây ra ít lời đàm tiếu để tránh cho anh đi đến đâu không bị mất thể diện còn gì. Ấy? Đừng đi mà! Anh đi rồi ai thanh toán chứ?! Người anh em Ngọc Cẩn… hôm nay tôi không đem tiền..”
Cậu ta đi ra bên ngoài, lại nghe thấy có người đang cao giọng luận đàm.
“Cô Diệp Chiêu đó, vừa đen vừa hung hãn, không có một tí gì dáng vẻ của con gái cả?”.
“Tay thô chân kệch, đến nha đầu đun nước nhà tôi còn hơn cô ta”.
“Ra vẻ là anh hùng, hóa ra là một sao tai họa”.
“Nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, quả là yêu nhân hiện thế, thiên hạ đại loạn rồi”.
“Lấy cô ta về không bằng nuôi một tên nô tài, tốt xấu gì cũng biết dịu dàng quan tâm”.
“Mạnh huynh cao kiến!”.
Từng trận cười đùa, âm thanh thật chói tai.
Nam nữ có sự khác biệt, mỗi người có một chức phận riêng. Không có người con gái nào thích những người đàn ông giống con gái và cũng chẳng có người đàn ông nào lại thích con gái giống con trai.
Hạ Ngọc Cẩn không phải chưa từng nghe những lời chế giễu Diệp Chiêu. Lần đầu còn xông vào góp vài câu, oán trách bản thân mình phải lấy người con gái như thế biết bao đen đủi, lại còn dùng lời lẽ để có được sự ủng hộ của người khác, trút hết những khó chịu trong lòng.
Nhưng hôm nay, cậu ta lại không thể chịu được.
Trong phủ Quận Vương, Diệp Chiêu từ lâu đã quen với dị nghị bên ngoài, bản thân cũng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với việc triều đình thu lại binh quyền. Cô không cảm thấy bất ngờ với thánh chỉ bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống, từ việc tạ ơn tiếp chỉ, đến việc giao lại binh phù, tinh thần đều không có gì thay đổi. Sau khi tiễn công công truyền chỉ, cô ngăn cản hai chị em Thu Hoa, Thu Thủy đang bực tức phẫn nộ, tháo bỏ thanh bảo kiếm bên hông. Thanh kiếm ánh lên những tia sáng sắc lạnh thấu xương, trên đó đã từng nhuốm biết bao máu tươi, hòa quyện biết bao linh hồn đã chết.
Kết thúc rồi
Lời của mẹ, mong ước của cha.
“A Chiêu, con mới là đứa con gái mà cha tự hào nhất, cũng là đứa con gái mà cha thương yêu nhất. Người nhà Diệp gia chết ở trên chiến trường đủ nhiều rồi, vì thế cha mong con đừng như các anh con dùng cả tính mạng để chiến đấu và hy sinh trên chiến trường, mà hãy giống như những người con gái bình thường khác, đi lấy chồng, có được một niềm hạnh phúc giản đơn”.
Kết thúc rồi, tất cả đều kết thúc rồi.
Cô nguyện cất đi thanh kiếm sắc, thu lại đôi cánh.
Từ giờ về sau, không có ánh sáng của gươm kiếm, không có bay cao trời xanh, không có vó ngựa thảo nguyên, không có đấu tranh sinh tử. Chỉ có cá chép nghịch nước, ngô đồng cao xanh, hoa đằng tím diễm lệ, hoa tường vi kiều diễm.
Từ giờ về sau, ở trong cái viện nhỏ bé này, sống một cuộc sống mà tất cả mọi người đều mong cô sống như thế.
Nhưng, đôi tay cầm chặt lấy bảo kiếm, tại sao vẫn không chịu buông ra?
“Tướng quân! Tướng quân! À không… phu nhân!”. Cục xương từ ngoài hổn hển chạy vào, không đợi thông báo, lao ngay vào trong phòng, khản cả cổ nói: “Phu nhân, Quận vương gia và công tử nhà Mạnh thái phó đánh nhau? Đánh, đánh rất hung hãn…”.
Hạ Ngọc Cẩn từ nhỏ tới lớn đều có người đằng sau ra tay, chưa từng bao giờ đích thân đánh nhau.
Thu Hoa nghển dài cổ ra, Thu Thủy trợn tròn mắt nhìn Cục Xương như đang nhìn một con quái vật do hồ ly biến thành.
Diệp Chiêu định thần lại, sợ cậu ta chịu thiệt, hỏi rõ địa chỉ, rồi vội vàng lao đi.
Khi đến bờ sông Tần Hà, nhìn thấy Hạ Ngọc Cẩn hai mắt đỏ ngầu, tay cầm roi ngựa, đang chạy đuổi theo khắp con phố, ra sức quất vào mấy tên đang giơ lưng lên chịu báng. Những tên gia đinh theo chủ ra ngoài, vừa không dám ra tay đánh Nam Bình Quận Vương, lại không dám để chủ nhân mình bị đánh, đành phải hiến thân sĩ tốt chịu trận, bị vụt mấy cái, đau đến khóc cha khóc mẹ, nước mắt sắp chảy ra.
Hai quân giao chiến, bên nào mạnh sẽ thắng.
Bọn ăn chơi tuy người đông thế mạnh, nhưng bị cậu ta đánh đến không màng tính mạng, bèn núp đằng sau gia đinh chửi rủa.
“Hạ Ngọc Cẩn, không phải ngươi uống say rồi đấy chứ?”.
“Ông đây chửi yêu nhân, có gì to tát đâu chứ?! Cái đồ tiểu tử như ngươi không phải trước đây cũng hùa vào chửi theo chúng ta sao?!”.
“Ngươi điên rồi?”.
“Người phụ nữ thô lỗ, người vợ hung hãn đó, có gì mà đáng để ngươi bảo vệ chứ?”.
“Trời ạ! Đừng tưởng ngươi là Quận Vương, trên đời này có to thế nào đi nữa thì cũng không to hơn chữ lý, còn đánh nữa… còn đánh nữa là ta sẽ đánh trả lại đấy!”.
“Ta về sẽ mách cô mẫu!”.
“Cút! Liên quan mẹ gì đến nhà ngươi chứ!”. Hạ Ngọc Cẩn lại vụt một roi nữa, cậu ta có chút men say, vừa đuổi vừa chửi: “Người m