Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2255 lượt.
ất, khóc lóc không ngừng. Khi thấy Diệp Chiêu ở nhà cũng chỉ múa võ tập gậy, ngoài việc giống như trước đây một tháng đối chiếu sổ sách một lần, không hề có ý định tiếp quản việc quản gia, liền không khóc nữa, tiếp tục vùi đầu vào mà làm việc.
Hạ Ngọc Cẩn thấy bị mất mặt trước mọi người, bèn trốn không muốn ra ngoài, với một lý do thật hợp lý: Cùng với vợ rèn luyện thân thể.
Nhưng An Thái Phi khi nghe thấy thân phận của Diệp Chiêu, liền sốt ruột, khí thế hùng hổ tìm đến, muốn tìm lại công lý cho con mình.
My Nương có cảm giác nguy hiểm, vuốt ve Diệp Chiêu, nói nhỏ: “Con cái là việc lớn, Thái Phi sẽ không cam tâm tình nguyện dừng việc gây rối lại, điều này có gì là tốt đâu?”.
Diệp Chiêu vứt lưỡi đao đầu hổ cho Thu Thủy, để Huyên Nhi lau mồ hôi trên chán cho cô, bóp bóp vai, tỏ vẻ khó hiểu đối với sự lo lắng của mọi người: “Chính phòng không có con, nhiều lắm là lấy thiếp sinh con, liệu còn có thể bỏ ta nữa sao?”.
Tất cả mọi người cuối cùng cũng nghĩ ra người chính phi này có một tấm lòng rộng rãi khác thường. Trong đầu người đó không hề có sự tồn tại của việc ghen tuông tranh đoạt giữa những người phụ nữ với nhau, những cái gọi là thiếp phòng, thứ tử v.v… người đó đều mặc kệ. Bà bà tặng vài người đẹp vào nhà để thưởng thức, giọng nói như oanh như yến, trái ôm phải ấp, nói không chừng còn hợp ý muốn của cô ấy.
Làm sao giờ?
Người nào để ý thì người đó đi mà làm.
Mọi người đang nhìn Quận Vương gia với ánh mắt đồng cảm.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức đứng dậy, khổ sở đón mẹ đến.
Một mũi tên là phải chết
Đại Tần coi trọng nhất đạo hiếu, nhất định không được chống lại lời của cha mẹ.
Hạ Ngọc Cẩn khi còn nhỏ khó khăn vất vả thế nào, đều dựa vào sự yêu thương của mẹ, chăm sóc đủ cách, mới sống đến hôm nay, nên đối với mẹ càng thêm kính trọng.
Diệp Chiêu sau khi mất cả bố và mẹ, hiểu được tình thân đáng quý thế nào. Cô yêu chồng nên yêu luôn cả những người thân của chồng, đối với An Thái Phi cũng rất hiếu thuận. Cô thường xuyên đến thỉnh an bái kiến, tuy bị bà ta ghét bỏ, nhưng cũng chưa bao giờ cãi lại lời nào.
An Thái Phi cũng được coi là người không phải không biết lý lẽ, nhưng người con dâu này của bà thì lại quá khác so với mọi người, chẳng biết tuân thủ quy tắc gì cả. Mỗi lần mọi người trong nhà tập trung, cô ta đứng trước mặt phục vụ, ngôn ngữ cử chỉ luôn luôn gây ra trò cười và rắc rối. Cái kiểu “hiếu thuận” đó thực sự làm cho một người già sống hơn nửa đời luôn tuân thủ quy tắc như bà khó mà chấp nhận.
“Thật là vô lý!” An Thái Phi tức giận, đích thân sai vài người thị vệ xuất sắc, đi xử lý việc này, nhất định phải đánh cho cái tên khốn đó không thể nào bò lên cửa thì thôi.
Hạ Ngọc Cẩn ở ngoài phòng khách, thấy mẹ tức giận, bèn im lặng rất lâu. Đợi bà ta đỡ tức, mới cười hì hì vui vẻ bước vào, trước tiên nhìn kỹ một lúc lâu, rồi mới hành lễ nói giọng “trách móc”: “Mẹ cài chiếc trâm này, trẻ đến nỗi suýt nữa con không nhận ra”.
“Đồ khốn, chỉ giỏi nói năng lung tung” An Thái Phi đánh cậu ta hai cái. “Chiếc trâm hỷ tước hoa mai liên hoàn này không phải hai hôm trước ngươi mang tới tặng ta sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn vừa tránh vừa cười: “Ông chủ Tụ Bảo Các quả nhiên không lừa con, cái đồ này đang thịnh hành vì cái đẹp của nó. Nếu mẹ thích, lần sau con tìm ông ta mua vài chục cây để mẹ ngày nào cũng có cái thay đổi”.
An Thái Phi bị cái lời nói lung tung này của cậu ta làm cho hết cả tức giận, trong lòng nghĩ tới sự hiếu thuận của con trai, cũng có phần thích thú.
Hạ Ngọc Cẩn lại hỏi: “Từ Giang Bắc trở về, mẹ xem có phải con béo lên không?”.
An Thái Phi xót xa vuốt vuốt mặt cậu ta: “Gầy lắm, cằm nhọn ra nhiều”.
Hạ Ngọc Cẩn gật đầu: “Vậy là vẫn phải ở nhà bồi bổ thêm”.
Tuy mẹ chồng có đủ các loại quyền lực răn dạy con dâu, nhưng Diệp Chiêu khí thế quá lớn, đang đứng trước mặt bà ta, ngẩng đầu lên nhìn, cũng khiến người khác phải thấy lo lắng. An Thái Phi không dám gây thù địch trước mặt, thấy con trai vẫn còn đang ở bộ dạng ngốc nghếch chưa hiểu gì, liền khéo léo đề nghị: “Nếu ở nhà không thấy thoải mái, không bằng về An Vương phủ ở vài ngày?”.
“Đều chia phủ rồi, làm gì có mặt mũi nào cứ làm phiền anh trai chứ. Anh ấy nhìn thấy con, mặt đen như đít nồi, động một tí là lại gọi vào dạy bảo. Nào là “còn trẻ không cố gắng, về già sẽ buồn khổ”, nào là “chơi nhiều hủy hoại ý chí”, nào là “lo trước cái lo của thiên hạ”, nghe đến chai cả tai. Còn không cho con lại gần cháu nữa chứ, nói là sợ con làm hư nó! Mẹ, mẹ nói xem anh ấy có khốn kiếp không?!”. Hạ Ngọc Cẩn ngày nào cũng bận bịu cùng vợ tạo tiểu Chiêu, làm gì có tâm trí đi ở chỗ khác? Không những từ chối khéo được ý tốt của mẹ, mà còn sờ cái tai hay bị véo của mình, tiện thể đưa thuốc mắt cho người bị hại.
An Thái Phi chần chừ hồi lâu, do dự: “Con trai à… anh trai con hình như cũng nói không sai mà?”.
Hạ Ngọc Cẩn oán trách: “Ai mà chịu được một ngày ba lần giáo huấn bao giờ?”.
An Thái Phi biết con trai lớn tình tình thẳng thắn, mỗi lần