Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

chiếu cẩn thận với thánh chỉ mà Liễu tướng quân nhận được.
Thánh chỉ Đại Tần chọn dùng loại cẩm lăng được làm từ lụa tự nhiên hảo hạng, dùng màu nhuộm đặc biệt và công nghệ đặc biệt, màu sắc càng phong phú, thì đẳng cấp của thánh chỉ càng cao. Ngoài tương vân thụy hạc ra, hai đầu còn có rồng bạc bay lượn, ẩn vào trong đường vân cẩm lăng, đề phòng làm giả, tuyệt đối không truyền ra ngoài, chế tác vô cùng tinh xảo. Mỗi một tờ thánh chỉ chế tác xong đều cất vào kho kín, canh phòng nghiêm ngặt, vì thế từ khi dựng nước đến nay, có giả truyền thánh chỉ, làm giả thủ dụ, nhưng không có làm giả thánh chỉ.
Diệp Chiêu tay cầm hai cái thánh chỉ giống hệt nhau, nhìn đi nhìn lại, nhìn đến nỗi mắt hoa lên, thực sự nhìn không ra sự khác nhau, hướng về phía Hạ Ngọc Cẩn lắc lắc đầu.
Liễu tướng quân ưỡn ngực nói: “Ta đã nói là không thể giả được mà, các ngươi mắc bệnh nghi ngờ rồi đấy! Cẩn thận để Hoàng thượng biết, lại trách tội các ngươi.”
Hạ Ngọc Cẩn tiện tay cầm lấy thánh chỉ trong tay vợ, dưới ánh đèn lật đi lật lại xem cẩn thận.
“Thật vớ vẩn”. Liễu tướng quân tiếp tục uống rượu sầu, nhớ tới cô cháu gái yêu quý.
Chắc phải mất nửa canh giờ.
Đến Diệp Chiêu cũng bắt đầu bỏ ý nghĩ nghi ngờ, nghĩ là tâm huyết của Hoàng thượng đến truyền chỉ, nghĩ muốn âm thầm thay đổi thế lực.
Sắc mặt Hạ Ngọc Cẩn bỗng nhiên thay đổi.
Cậu ta vội vàng để thánh chỉ của Liễu tướng quân ra trước mặt mọi người, chỉ vào đường vảy của con rồng bạc bên trái: “Nhìn chỗ này đi”.
Diệp Chiêu và Liễu tướng quân cùng túm gần vào xem.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Nhìn thấy không?”.
Diệp Chiêu lắc lắc đầu, Liễu tướng quân lắc lắc đầu.
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng đổi đầu thánh chỉ, tiếp tục chỉ vào chỗ có vảy nhỏ nói: “Nhìn đi!”.
Cái có cái không vài đường kẻ ẩn, ngang dọc giao nhau, tạo thành một chữ “Lý” hầu như không thể nhìn ra.
Sắc mặt Diệp Chiêu bỗng thay đổi.
Liễu tướng quân tuy không hiểu gì, cũng thấy không hay lắm: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì hả?”.
Hạ Ngọc Cẩn thu lại khuôn mặt cười cợt: “Thánh chỉ giả”.
Diệp Chiêu giải thích, dứt khoát nói: “Điệu hổ ly sơn, ải Gia Hưng lành ít dữ nhiều…”.
Liễu tướng quân sững người: “Không thể nào, chỉ với mấy đường chỉ làm sai, chắc là người thợ sơ suất…”.
Bên ngoài có tiếng ồn ào, thái giám trong cung vội vàng tìm tới người muốn truyền lời, xông thẳng vào phòng trong, mặt xám xịt nói với Liễu tướng quân: “Thánh thượng truyền Liễu tướng quân nhanh chóng vào gặp”.






Khói lửa dữ dội
Ải Gia Hưng, tường thành, phong hỏa đài, tướng sĩ đã đi nghỉ từ lâu. Chỉ có tiếng bước chân khe khẽ, tiếng gươm va vào nhau của những binh sĩ đang đi tuần tra và tiếng dế kêu trong bụi cỏ trộn lẫn vào nhau. Từng trận bão cát thổi tới, sượt qua rát mặt người tạo ra những vết cứa nhỏ nhỏ.
Hà Hữu Lợi năm nay bốn mươi hai tuổi, làm lính mười tám năm, không có công cũng chẳng có tội. Là tiểu đội trưởng giữ thành, thượng quan nói qua nửa năm nữa để ông ta thụ điền hoàn lương. Lần trước nhận được thư nhà do vợ nhờ người gửi tới nói, trong nhà nuôi thêm hai con lợn, đứa con trai lớn chắc đã mười tám tuổi rồi? Thật tội nghiệp, từ nhỏ đến lớn gặp cha được có mấy lần. Ông ta hít một hơi lạnh đầu đông, lấy lại tinh thần, lấy tay tát mạnh người lính mới đang gật gà gật gù ở bên cạnh, mắng nói: “Lũ qủy này, Liễu tướng quân đã nói Đông Hạ đang rình rập bên ngoài, thắp đèn sáng lên, quan sát kỹ vào”.
Tân binh Mã Đại Quý trẻ măng bị đánh liền lảo đảo, vội vàng đứng thẳng người lên. Cậu ta vừa vào quân đội chưa đến nửa năm, huấn luyện xong, bị điều đến trấn giữ thành, không quen thức đêm, mí mắt cứ nặng trình trịch, thật khó chịu. Quay đầu thấy khuôn mặt hung dữ của đội trưởng, không dám cãi lại, lẳng lặng đổ ít nước lạnh trong chiếc bình trúc đeo bên hông ra tay, xoa mạnh vào hai bên mặt để lấy lại tinh thần, nhưng miệng lại lẩm bẩm: “Tướng quân nói Đông Hạ rình rập bên ngoài, phải tăng cường phòng thủ đã hơn nửa năm rồi, đến một cái mông cũng không thấy. Trời lạnh đất rét, có đồ ngốc mới tới”.
Hà Hữu Lợi trợn mắt nhìn cậu ta, giáo huấn: “Tên quỷ chết tiệt này còn dám làu bàu à?! Hoảng hốt gì chứ?! Bảo ngươi giữ thì ngươi cứ giữ. Những lời hoang đường này cẩn thận người khác nghe được, tóm ngươi đi đánh một trận, ta không cứu ngươi đâu”.
Một đứa trẻ ở thôn dã, đối với những thứ cổ quái loạn thần đều thấy sợ hãi.
Cậu ta nhìn về hướng thôn trang bị phế bỏ, rùng mình một cái, da đầu giật giật từng trận, toàn thân đều bừng tỉnh. Thấy doanh trại ở nơi hoang vu hẻo lánh này, đâu đâu cũng có thể có quái vật xuất hiện, không dám lơi là, vội vàng theo bước của Hà Hữu Lợi.
Cứ đi cứ đi, gió lạnh thổi qua, ngọn đèn dầu trong tay bỗng nhiên phụt tắt.
Trong bóng đêm, có người vỗ vỗ vai cậu ta.
Mã Đại Quý dốc hết sức lực toàn thân mới kiềm chế được sự gào thét, cúi đầu xuống. Dưới ánh trăng mờ ảo, sau lưng xuất hiện một bóng hình dài dài khoác áo lông, hình như cao lớn hơn con báo, còn hung mãnh hơn hổ, tay của cái bóng đang cầ


Teya Salat