Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.
danh “Diêm Vương sống”, vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ chết.
Diệp Chiêu chọc chọc nhẹ vào lão, quay qua hỏi Hạ Ngọc Cẩn: “Lão không chơi tiếp thì sao đây?”.
Hạ Ngọc Cẩn dứt khoát nói: “Lấy bản lĩnh của cô ra, tiếp tục đánh cho lão một trận!”.
Diệp Chiêu cúi người xuống, hỏi bằng một giọng “thông cảm”: “Này, rốt cuộc ông có chơi không? Nghe chồng của tôi nói gì chưa? Đừng lo lắng, cách mà để người ta sống không bằng chết, tôi ít nhất biết một trăm cách”.
Mộng tưởng thành thật
Quận Vương đã muốn chơi thì phải chơi đến khi cậu ta chán mới thôi.
Khi Hạ Ngọc Cẩn hết hứng chán chơi, thì tổng số tiền mà sòng bạc Trường Thịnh thua là mười hai vạn ba nghìn tám trăm lượng bạc, còn bồi thường thêm một cánh tay của Lục Gia nữa. Chỉ đáng tiếc là, sau khi kết thúc chơi bạc, Diệp Chiêu sai quân đi lục soát toàn bộ sòng bạc, đập hết bàn ghế, chỉ tìm được một vạn hai nghìn hai trăm ba mươi tư lượng bạc, ngoài ra còn có vài món đồ cổ và một đống lớn tiền xu lẻ.
Lục Gia nước mắt nước mũi đầm đìa, bị kề dao vào cổ bắt phải kí tên và điểm chỉ bằng máu lên tờ giấy vay nợ.
Hạ Ngọc Cẩn cầm lấy món đồ cổ ngắm nghía săm soi, khinh thường lên lớp: “Toàn là mấy thứ đồ không đáng tiền. Bức họa của Lý Bạch Niên này là đồ giả, không ngờ nhà ngươi trình độ không có, phẩm chất không có, đến con mắt nhìn cũng không có, sau này phải chăm chỉ học hành… Ngươi giơ cái mặt xấu xí đó cho ai nhìn? Bản vương dạy dỗ nhà ngươi sai hay sao?”.
Diệp Chiêu im lặng một lúc rồi nói: “Anh làm loạn lên như thế, Kỳ Vương chắc không thể liên tưởng đến việc anh và lão Cao có mối quan hệ bạn bè nhanh như thế được. Nhưng ông ta cũng không phải người ngu, chắc chắc sẽ định thần lại ngay thôi. Nếu đuổi không kịp lão Cao, e rằng ông ta sẽ trút tất cả sự phẫn nộ lên một mình anh thôi”.
“Chỉ là chơi bạc thôi. Tôi từ nhỏ đến giờ không tranh đoạt, ông ta có thể làm gì tôi chứ? Nói thật, Thánh thượng hai năm trước tức giận đánh ta hai mươi trượng, sau đó bị Thái hậu mắng một canh giờ, liền từ bỏ luôn. Bây giờ chỉ cần ta không gây ra chuyện lớn gì, Thánh thượng sẽ không quản, người ta không làm ta xảy ra chuyện gì lớn, Thánh thượng càng không quản…”. Hạ Ngọc Cẩn buồn bã nói: “Vì thế cái bọn lưu manh đó mới dám làm hại trước mặt ta”.
Diệp Chiêu không kìm được hỏi: “Kỳ Vương thực sự đến tìm anh tính chuyện thì sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn cười hì hì nói: “Sợ gì chứ? Bây giờ Hoàng thượng làm theo ý của Hoàng Thái hậu, là anh em với phụ thân của tôi, tình cảm rất là sâu đậm. Nếu Kỳ Vương định tính sổ với tôi, tôi sẽ giả bộ đáng thương, đi tìm Thái hậu tố cáo. Thái hậu làm sao có thể từ chối giúp đứa cháu đích tôn này chứ?”. Cậu ta nhìn thấy Diệp Chiêu đang cúi đầu suy nghĩ, do dự một lúc, sau đó tiện tay lấy một tờ giấy màu đỏ, bọc tờ giấy vay nợ vào, đưa cho tùy tùng và dặn: “Thôi vậy, làm người phải để cho mình một con đường lùi. Ta cũng sợ ông ta tức quá đến đánh ta mất. Ngươi đem cái này đến đưa cho Kỳ Vương, nói là ta tặng món quà đầy tháng cho con gái mới sinh của người thiếp nhà ông ta, không cần phải trả nữa”.
“Về khoản này anh đúng là nhất! Trả Quận Vương này!”. Diệp Chiêu nghe thấy thế liền nhoẻn miệng cười, sau đó hùng hồn nói: “Yên tâm đi, nếu ông ta đánh anh lê lết, thì tôi sẽ đánh cả nhà ông ta lê lết. Chỉ là khoản tiền mà anh đánh bạc thắng thì không giữ lại được”.
“Hừm, tôi đâu phải là kẻ ngốc” Hạ Ngọc Cẩn nói: “Vài ngày nữa là đại thọ sáu mươi tuổi của Thái hậu, trong khi đó quốc khố lại trống rỗng, Thánh thượng đang rất đau đầu. Bây giờ tôi đưa ít ngân lượng cho người biểu thị chút tấm lòng hiếu thuận, tiện thể đi nói chuyện hầu Thái hậu, kể cho người nghe chuyện đen đủi ở sòng bạc, trêu một tí chắc là người vui lắm đây”.
Diệp Chiêu đặt tay lên vai cậu ta: “Này, rốt cuộc anh làm trò gì mà thắng được bạc thế? Bây giờ không có người, nói tôi nghe xem nào”.
“Bí mật độc nhất của tôi, làm sao có thể nói ra ngoài được chứ?”, Hạ Ngọc Cẩn đẩy tay Diệp Chiêu ra, nhưng đẩy vài lần mà không được, bèn chống chế nói: “Tôi nghe thấy lời thần tiên xúc xắc nói, là ngài nói với tôi mấy điểm”.
Diệp Chiêu hỏi: “Là nghe xúc xắc hả? Ai dạy anh đấy?”.
Hạ Ngọc Cẩn nói: “Tôi tự học đấy”.
Diệp Chiêu lắc đầu: “Cái trò này cứ cho là có thiên phú, thì cũng phải mười hai mươi năm khổ luyện, tôi không nhìn thấy anh có nghị lực đó”.
Hạ Ngọc Cẩn hậm hực nói: “Ai muốn học chứ? Tôi sinh ra cơ thể thuộc thể hàn. Lúc bốn tuổi không cẩn thận bị rơi xuống nước lạnh, dẫn đến bệnh tình càng trầm trọng, không bước nổi ra cửa. Ở trong phủ ròng rã mười bốn năm trời, việc gì cũng không được làm, vô vị đến nỗi chả buồn chết, ngoài việc chơi xúc xắc, còn có thể làm gì chứ? Tay trái và tay phải tự chơi với nhau, chơi nhiều, cái gì cũng có thể đoán ra”.
Cậu ta từ khi nhận thức được, cơ thể đã rất yếu ớt. Có lúc đứng trong vườn hoa đi được hai bước, bị gió thổi, chả biết sao mà lại ngất đi. Trong phòng không lúc nào là không có mùi thuốc. Các đại phu nào là râu vàng, râu trắng, kh