Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
hại hắn không lấy được vợ đấy. Nếu như không phải hắn kiên quyết không cần phụ nữ thô lỗ, ta chắc chắn sẽ đưa cả hai chị em ngươi cho hắn ta luôn!”. Diệp Chiêu ngừng một lúc, lại mắng: “Còn làm bậy nữa ta cho cha các ngươi mang về nhà, ngoan ngoãn ở nhà mà thêu đồ làm của hồi môn! Đợi khi hết tuổi xuân rồi, ta sẽ đứng ra gả hai ngươi cho hai tên thư sinh trói gà không chặt!”.
Thu Hoa và Thu Thủy thấy tướng quân giận dữ, cùng sợ đến nỗi mặt hai người trắng bệch, lắc đầu lia lia hệ như cái trống lắc.
Diệp Chiêu lạnh lùng nói: “Hạ Ngọc Cẩn dù có thế nào cũng là Nam Bình Quận Vương, là cháu trai được lòng Thái hậu, cũng là kẻ có thế lực ở Thượng Kinh. Nếu anh ta có ý muốn trừng trị các người, bất cứ lúc nào cũng có tám, mười loại thủ đoạn để đối phó. Nay anh ta thiện tâm, không muốn so đo với hai đứa con gái, các ngươi đừng có thấy anh ta nhường nhịn rồi tùy tiện giẫm lên mặt anh ta!”.
Môi của Thu Thủy hơi động đậy, vẫn còn muốn nói lời công bằng thay cho Hồ Thanh, nhưng nhìn thấy ánh sắc lạnh trong mắt của Diệp Chiêu, vội vàng nuốt lại những lời chứa đầy trong bụng đang định nói.
Diệp Chiêu cúi đầu, với giọng nói nghiêm túc nhất, cùng tốc độ chậm rãi nhất, cảnh cáo bọn họ: “Diệp Chiêu ta không bao giờ đánh trận vô nghĩa, không đánh thành vô dụng. Một khi đã chọn anh ta, thì tức anh ta có điểm mà ta rất cần đến. Còn như anh ta là người như thế nào, tốt hay xấu, hợp hay không, lòng ta đã rõ, không cần đến các ngươi đưa ra quyết định”.
Thu Hoa và Thu Thủy đứng thẳng ngươi, không dám thở mạnh.
Diệp Chiêu tổng kết: “Việc hôm nay, ta chỉ nói lần này thôi, sau này không có ngoại lệ đâu đấy”.
Quan Ngự sử tuần thành tuy chỉ là một chức quan nhỏ nhưng trong tay cũng còn có hơn trăm thủ hạ.
Lão Đầu Dê phụ trách công việc văn thư nghe nói sắp có Ngự sử mới nhậm chức, liền bỏ ra cả một ngày một đêm sắp xếp lại ngăn nắp tất cả tài liệu. Nhưng khi biết Ngự sử mới là Nam Bình Quận Vương, ông ta trầm ngâm mất nửa canh giờ, rồi sau đó bỏ ra mười buổi tối, chép lại tất cả các tài liệu đã sắp xếp, thức khuya làm ông ta gầy đi trông thấy.
Hạ Ngọc Cẩn mang theo một bụng tức đến Viện tuần sát, lập tức điểm danh tất cả cấp dưới để làm quen, phát hiện quá nửa là người quen trên phố ngày trước, cho nên để làm quen không mấy tốn sức. Đợi khi lão Đầu Dê đưa giấy tờ lên, anh ta nhận lấy giấy tờ ghi chép việc bố phòng thị sát thành, sau đó tách danh sách đen và các án của bọn lưu manh thích gây sự, rồi khua khua tay nói: “Không cần xem nữa, mấy tên khốn kiếp này, có tên nào mà ta không quen?”.
Lão Đầu Dê đột nhiên như muốn khóc.
Nếu biết trước như thế này, ông ta việc gì phải mất nhiều thời gian như thế để xóa tên của Nam Bình Quận Vương trên giấy tờ đi?
Hạ Ngọc Cẩn nhậm chức quan mới, việc đầu tiên là đi tuần phố để cho bọn thủ hạ dẫn đi làm quen với công việc.
Anh ta cưỡi một con ngựa hiền lành đi trên phố, vừa đi vừa lắc lư. Bọn lưu manh ở Thượng Kinh liền náo động, lũ lượt kết bè tam tứ ngũ, gọi đồng bọn đến hóng hớt. Ngồi trong quán trà quán rượu, kẻ thì uống rượu, kẻ thì uống trà, kẻ cắn hạt dưa, chỉ trỏ vào Hạ Ngọc Cẩn mặc bộ quan phục mới tinh, nghĩ đến những việc làm của anh ta trước đây, nói thẳng luôn: “Chuột trông kho thóc – vừa giám sát vừa ăn cắp.”
Hạ Ngọc Cẩn tiện tay chỉ ra vài tên cười đắc ý nhất, dặn dò quan sai: “Tên mặc quần áo màu xanh lam kia hôm qua ăn mà không trả tiền ở Túy Vân Lâu. Tên béo có nốt ruồi ở cằm năm ngày trước tham gia đánh lộn. Còn tên gầy như con khỉ kia nghi ngờ là tham gia lừa đảo. Lôi cổ hết về thẩm vấn cho bổn vương.”
Bọn nhà giàu hư hỏng, ít nhiều cùng đều làm vài việc xấu xa, thấy Hạ Ngọc Cẩn tức giận vì xấu hổ nên trở mặt không nhận người quen, vội vàng im mồm, nhịn cười đến nỗi bụng đau quặn.
Hạ Ngọc Cẩn thấy mọi người đã biết điều hơn, dạo trên phố một vòng, rồi cảnh cáo bọn người quen biết, dặn bọn họ nếu sau này có làm việc xấu thì phải làm cho sạch sẽ, đừng có làm mất mặt anh ta, cũng đừng có làm lớn chuyện. Những tên kia đều gật đầu khom lưng tỏ ý biết rồi, làm việc gì cũng sẽ không gây phiền phức cho Quận Vương.
Khi đi qua Hạnh Hoa Lâu, vừa đúng giờ Ngọ, ngửi thấy mùi thơm của rượu thịt, bụng Hạ Ngọc Cẩn sôi sùng sục.
Hạ Ngọc Cẩn xuống ngựa, đưa cho tiểu nhị dắt, rồi cùng với hơn hai mươi tên quan sai và lính vào trong dùng bữa. Anh ta vốn là người ưa sỹ diện, lại có tính cách ôn hòa, những người kia lại muốn nịnh bợ, uống được dăm ba chén, đã tạo thành một hội rất thân thiết, giống như những bạn bè tốt đã quen biết nhau mười năm vậy.
Đang uống, Hạ Ngọc Cẩn nheo nheo mắt, thấy một bóng người mặc áo màu xanh từ từ đi tới bèn lấy một bình rượu và hai món nhắm rồi tự bê ra chỗ cửa sổ góc nhà sát phố, vừa tự rót tự uống để hưởng thụ.
Lát sau, anh ta dặn dò thủ hạ rồi vội vàng đi tới vỗ vào vai người vừa đến, cười nói: “Hồ Thanh huynh đệ? Mấy ngày bận nay bận đến mức chân không chạm đất? Tại sao huynh đệ mời uống rượu mấy lần đều không thấy huynh xuất hiện vậy?”
Hồ Thanh nghe thấy tiếng, lặng lẽ nhìn chiếc chén trong tay, thầm hí