Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/880 lượt.
cả lên, không có hé răng, Trương Chấn ngược lại ngẩng đầu, yên lặng nhìn hai người, sau một lúc lâu mói mở miệng nói.
“Trong thời gian tới, Tiểu Mi có khả năng sẽ rời đi.” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng uy lực trong lời nói lại có thể sánh với bom nguyên tử, đánh Thư Mi tới choáng váng.
Còn không kịp truy vấn, Trương Triệt Nhất mở miệng trước.
“Vì sao?”
“Nhân viên xã công hôm nay gọi điện thoại đến thông báo, nói là cậu của Tiểu Mi phái người quay về Đài Loan, tra ra tung tích của con bé, xin với quan tòa, hi vọng được chính thức nuôi dưỡng con bé.”
“Cậu?” Bé mờ mịt nói nhỏ. “Cậu con ở đâu ra?”
“Mẹ con có một anh trai, hai mươi năm trước rời Đài Loan, ở nước ngoài kinh doanh. Ba năm trước đây, anh ta trở lại Đài Loan, muốn liên lạc với người thân, lại chỉ thấy được phần mộ ba mẹ con, thẳng đến trước đó không lâu mới biết được sự tồn tại của con.” Trương Chấn thở dài một hơi, ngồi ở mép giường, an ủi vợ yêu khóc đến suy sụp. “Anh ta đưa ra chứng minh huyết thống, yêu cầu thu dưỡng con. Chúng ta tính cùng quan toà tranh thủ, nhưng xã công nhân viên cũng nói, cơ hội ở lại của con không lớn.”
Tin tức bất thình lình, làm Thư Mi rơi vào một đoạn hỗn loạn, đầu óc thông minh, khó có lúc mất đi công dụng, tình trạng trống rỗng. Chia lìa đau thương, giống một tảng đá nặng, thật mạnh đặt ở ngực bé, làm bé khó chịu muốn khóc.
Mặc dù bé giảo hoạt, lại quỷ kế đa đoan, nhưng bỏ đi lớp áo bảo hộ mình kia, chung quy vẫn chỉ là đứa nhỏ chín tuổi, chia lìa đối bé mà nói, là một loại tra tấn quá mức trầm trọng.
Nói thật, tuy chỉ mấy tháng ngắn ngủi, nhưng bé thật sự rất vui──
Lực nắm ở cổ áo, đột nhiên nới lỏng, Thư Mi phục hồi lại tinh thần, phát hiện Trương Triệt Nhất buông lỏng tay, đặt bé xuống sàn nhà, không xách giữa không trung nữa.
Bé ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú, chỉ kịp thấy, trong mắt cậu có cảm xúc nào đó hiện lên.
Đó không phải phẫn nộ, không phải châm chọc, cũng không phải vui sướng ── chính là, bé cố gắng suy nghĩ, nhưng không nhận ra cảm xúc trong mắt cậu là gì. Bé chỉ biết là, bản thân chưa bao giờ thấy qua vẻ mặt đó của cậu.
Trương Triệt Nhất không nói gì, chỉ cúi thấp đầu, nhìn bé một cái thật sâu, liền xoay người, đi trở về phòng mình.
Trong những ngày kế tiếp, chiến tranh đình chỉ, căn nhà trệt kiểu Nhật lại quay về hòa bình, lần nữa trở nên u tĩnh.
Biết Thư Mi sắp rời đi, đôi anh em này không hề cãi nhau nữa, nhưng cũng chưa từng nói qua nửa câu, ở cùng nhau dưới một mái hiên, lại coi đối phương thành người tàng hình.
Trong mắt vợ chồng nhà họ Trương, lại cảm thấy đau lòng. Bọn họ nghĩ, anh em bình thường cãi nhau, đến khi thật sự phải chia lìa thì bắt đầu sầu não, cảm thấy lưu luyến không rời.
Tranh cãi ầm ĩ cũng không phải chuyện xấu, nếu không có tình cảm, thì sẽ chỉ lạnh lùng mà đối với nhau, làm sao kịch liệt mỗi lần như muốn ném thủng nóc nhà như vậy được?
Chính là, thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, mà giữa bọn họ, duyên phận hình như đặc biệt mỏng.
Người cậu ở nước ngoài kia, thái độ hết sức thành khẩn, tuy rằng công việc nặng nề, lại không thể phân thân, liền phái thư kí riêng đến, tới nhà thăm hỏi bao lần.
Dù cho nhà họ Trương luyến tiếc, bên tòa án vẫn hạ phán quyết, vợ chồng hai người cho dù không tình nguyện, vẫn phải ngoan ngoãn buông tay, ngậm lấy nước mắt, bắt đầu vì bé chuẩn bị hành lý, đưa bé tới chợ phía đông thành phố mua quần áo, phía tây mua văn phòng phẩm, phía nam mua thổ sản (aoi: cái này chắc là đặc sản), phía bắc mua sách vở, rất giống thay con gái chuẩn bị đồ cưới. So với vợ chồng nhà họ Trương sầu não, Thư Mi nhưng thật ra bình tĩnh hơn.
Vượt qua cảm xúc chán nản ban đầu, bé rất nhanh đứng lên, tinh thần nổi dậy, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống ở nước ngoài sắp tới. Tuy rằng, trong lòng bé có một ngàn, một vạn cái không muốn, nhưng quan toà có lệnh, bé không thể không đi.
Nói trở về, nếu xác định phải rời khỏi, trước khi đi, có một số việc, bé cũng phải tính toán thật tốt, làm một phát chấm dứt mới được ──
Xác định phải rời khỏi Trương gia, một ngày trước khi rời khỏi Đài Loan, là một ngày hè trời nắng chói chang tiếng ve kêu không dứt.
Vào lúc chạng vạng, Trương Triệt Nhất xuyên qua hàng rào cây xanh, đi vào trong đình viện (sân nhỏ), ngũ quan như được đúc tạc, thần sắc có một chút âm trầm, ngay cả lúc được thắng lợi, cũng chưa thể khiến cậu lộ ra nụ cười.
Ánh chiều tà phản chiếu khắp cả phòng, cửa sổ kiểu Nhật bị kéo sang hai bên, từ bên ngoài có thể nhìn thấy ánh sáng sạch sẽ ngoài cửa hiên, cùng với phòng khách không nhiễm chút bụi.
Thư Mi ngồi một mình cạnh bàn ăn, hai tay bưng một cái bát, mái tóc dài đen nhánh buộc thành bím, rủ xuống đến đầu gối, gương mặt kia thanh tú, bộ dáng điềm đạm, ánh nắng mờ nhạt chiếu xuống, thật giống một bức tranh xinh đẹp.
Nghe thấy tiếng bước chân, bé đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt nhỏ sáng ngời vừa chuyển, lập tức thấy Trương Triệt Nhất đi vào trong phòng.
Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn ban đầu lúng túng tránh qua một bên, sau vài giây s