Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/889 lượt.
run run của cô, không chút lưu tình đẩy cô xuống.
“A, đau quá!” Mông trắng đụng vào mặt đất, Thư Mi lại lần nữa đau ra nước mắt. Cô ngồi dưới đất, một tay xoa mông đau, nước mắt lưng tròng ánh mắt oán hận trừng hắn.
Quát tháo xong Trương Triệt Nhất ngay lập tức đứng dậy, mặt không chút thay đổi cất bước đi ra ngoài, đôi mắt đen lợi hại đảo qua bốn phía.
Tầm mắt sắc bén như dao kia, so với lời nói còn có tác dụng hơn, bức tường người bên ngoài thang máycứ như Ma Tây tách ra khỏi Hồng Hải, tự động lùi lại, nhanh chóng tạo ra một con đường thẳng tắp.
Chướng ngại vật duy nhất trên con đường thênh thang, chính là Lăng Vân mặt mang nụ cười. Hắn cong môi, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt mỉm cười.
“Đây là nguyên nhân cậu kiên trì muốn tôi lên Bắc?” Trương Triệt Nhất nhíu mày, hoài nghi kẻ ra vẻ trung lương (trung thành thẳng thắn) này, kỳ thật tâm cơ mưu lược so với bất kỳ kẻ nào đều thâm sâu hơn, đã sớm nhận ra Thư Mi, lại trước sau giữ kín không nói, làm mọi người chẳng hay biết gì.
Lăng Vân nhún vai, không bị ánh mắt lạnh lẽo kia dọa lùi, thái độ vẫn rất dong lười (thong dong lười nhác) thanh thản.
“Tôi chỉ là muốn xem một màn cảm động anh em gặp lại nhau, nên mới nhọc lòng sắp xếp tất cả.” Hắn mềm nhẹ nói, ngữ khí thành khẩn, làm cho người ta không thể hoài nghi “thiện ý” của hắn.
Trương Triệt Nhất lườm hắn một lúc lâu, biết cho dù dùng ánh mắt lạnh như băng cũng không dọa lùi được cái mặt cười tao nhã kia. Hắn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, nhìn về phía người vẫn đang ngồi trong thang máy, Thư Mi mắt chứa lệ xoa lấy mông .
Đôi mắt sâu không lường được nhìn từ khuôn mặt xinh đẹp ẩm ướt nước mắt, chạy qua chiếc gáy trắng nõn mịn màng, quần áo che lấp những đường cong nữ tính mềm mại bên dưới cùng với đôi chân thon dài. Quần áo cô hỗn độn, sợi tóc được chỉnh sửa cẩn thận lúc này tán loạn như mây, nhưng dáng vẻ chật vật kia, ngược lại làm cô càng tăng thêm phần mê người.
Một chút hỏa diễm (ngọn lửa) cực kì nhỏ bé, nhảy vào phía sâu trong con ngươi đen, khiến ánh mắt hắn càng thêm lóe sáng.
Thư Mi nhẹ nhàng than nhẹ, một nữ nhân viên tới trợ giúp đôi chân mềm nhũn đứng dậy. Vừa mới ngẩng đầu, liền phát hiện hắn đang híp mắt nhìn cô không chớp.
Cô hít sâu một hơi, tuy rằng mông vẫn đau như cũ, nhưng nhất quyết muốn thoát khỏi uy hiếp, thiên tính không chịu thua lại ló đầu ra, cô kiêu ngạo hếch cằm, buồn bực lườm lại, đợi xem hắn còn chiêu ác liệt nào chưa xuất ra sử dụng.
Một nam một nữ, cách một đám người, không tiếng động giằng co. Sau một lúc lâu sau, Trương Triệt Nhất hờ hững bỏ qua một bên tầm mắt, bước chân mở ra, quay đầu chuẩn bị rời khỏi hiện thường
“Cậu muốn đi đâu?” Lăng Vân hỏi.
“Trở về.”
“Trở về?” Hắn kinh ngạc lặp lại, liếc mắt nhìn Thư Mi một cái. “Vậy còn dự án hợp tác thì sao?”
“Hủy bỏ.”
Hủy bỏ?!
Khuôn mặt bởi vì tức giận đỏ bừng, lập tức chuyển trắng bệch.
Hủy bỏ? Dự án hợp tác này đã hao tổn không biết bao nhiêu tâm huyết của cô, vơ vét lượng lớn tình báo, phân tích chỉnh thể thị trường, lại mất không ít lời lẽ, thật vất vả mới đưa mặt đến để đàm luận. Nay chỉ bằng hai chữ đơn giản của hắn, cô sẽ phải ném đi mọi cố gắng trôi theo nước chảy?!
“Anh không thể làmvậy!” Thư Mi kích động hô to, vội vã tiến đến muốn đuổi kịp, nhưng hai chân bủn rủn không có sức, mới chạy không đến hai bước liền mềm ra thiếu chút nữa gục trên mặt đất, làm đại lễ dập đầu với tên đàn ông đáng giận kia.
Trương Triệt Nhất môi mỏng nhếch lên, nhìn cô mỉm cười ──
Nụ cười kia, làm tất cả mọi người sợ hãi.
“Tôi đương nhiên có thể.” Hắn vô tình ném những lời này vào mặt cô, không thèm quay đầu lại xoay người rời đi.
***
Nước ấm nóng hổi, từ từ được đổ vào chiếc chén sứ vẽ tay hoàng gia Copenhagen, mùi hồng trà bay lượn tản ra tràn ngập trong không khí.
Lăng Vân tự mình bưng hồng trà, rời khỏi phòng nghỉ của nhân viên, đẩy cánh cửa bằng trúc phía cuối văn phòng.
Đây là phòng nghỉ riêng, không gian không lớn, nhưng cách bố trí Tây Trung kết hợp, cực kỳ dụng tâm. Một bức bình phong thủy tinh rất to, dùng hiệu quả phun cát, điêu khắc ra lời tựa “Lịch sử tổng quát Đài Loan” thanh nhã.
Trước tấm bình phong mềm mại đặt một chiếc ghế dựa quý phi, có thể vừa ngồi vừa nằm được, thoải mái làm cho người ta khi ngồi xuống sẽ quên mất bản thân, mặt đất thì trải thảm nhung tơ thật dày, toàn bộ phòng xem ra hoa lệ mà thoải mái, cùng không khí làm việc khẩn trương bên ngoài hoàn toàn bất đồng.
Hắn đi đến bên ghế quý phi, mặt khác kéo ghế dựa ngồi xuống, đặt hồng trà lên chiếc bàn nhỏ phong cách Châu Âu.
“Gian phòng này là vợ tôi bố trí, cô có thể ở đây nghỉ ngơi một lát.” Lăng Vân mỉm cười, bất luận thái độ hay vẻ mặt đều thành khẩn mà ôn hòa, có thể khiến người ta cảm thấy tâm khoáng thần khiên. (aoi: kiểu như tinh thần thoải mái được thần tiên dẫn dắt)
Tuy rằng hắn là ông chủ kiệt xuất của xí nghiệp, những vẫn ôn hòa có lễ, vĩnh viễn không nhanh không chậm, đâu vào đấy, không có nửa điểm kiêu ngạo bức người.
“Cám ơn.” Thư Mi cười trừ, nâng chén