Tác giả: Vân Ngao
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 134889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/889 lượt.
hoảng cách xa nhất không phải góc biển chân trời, không phải muôn sông ngàn núi, mà là em ở ngay bên cạnh anh, nhưng anh không hề biết rằng em ỵêu anh.
Nét chữ xinh đẹp khiến anh như rơi xuống địa ngục, mãi mãi không thể ngoi lên.
Đỗ Phong nằm trên giường, thấp thỏm không yên giấc. Bình thường anh đều làm thiết kế hoặc lên lớp tự học, nhưng gần đây thực sự không thể tập trung.
Gương mặt thanh tú của Nguyễn Vân cứ như quả bom hẹn giờ, luôn thường trực trước mắt anh.
Đi ra hành lang, châm một điếu thuốc, Đỗ Phong không tự chủ được nhìn sang kí túc phía đối diện. Một bóng hình quen thuộc đã đứng ở khung cửa sổ tự khi nào. Ngón tay không cẩn thận bị tàn thuốc rơi vào, anh giật mình ném điếu thuốc đi.
Lần này thật sự chết chắc rồi!
“Nếu không phải vì nhận rã giá trị lợi dụng của anh, tôi đã chẳng hẹn hò với một người nhạt nhẽo, vô vị như anh. Dù lúc đầu có cảm tình thật, nhưng dần dà ở bên anh cũng khiến tôi cảm thấy chán ngấy. Tình ỵêu thiên trường địa cửu không hợp với anh!”
Câu nói từ hổi ức đột ngột vang lên, khơi dậy nỗi đau sâu thẳm trong lòng Đỗ Phong. Tục ngữ nói không sai, “một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng”. Niềm tin đối với tình yêu đã bị mất khiến anh sợ hãi tránh né Nguyễn Vân.
Phòng 902, thư viện, nhà ăn, vườn cây,... tất cả mọi nơi đều không thấy sự xuất hiện của Đỗ Phong. Thậm chí, anh cũng không đứng ngoài hành lang hút thuốc theo thói quen nữa.
Nguyễn Vàn nhiều lần muốn chạy tới kí túc nam tìm anh, nhưng giờ đang là mùa hè, đám con trai không có việc gì làm thường chui trong phòng, nếu cô vào đó ắt sẽ gây sự chú ý.
Nghĩ đến thái độ hờ hững của Đỗ Phong, Nguyễn Vân cảm thấy thật khó hiểu. Không thích thì nói thẳng ra với cô, đầu cần phải trốn tránh như vậy? Từ giờ gọi anh ấy là “Đỗ kì quái”! Nguyễn Vân bật cười khúc khích. Nhưng nỗi chua xót dưới đáy lòng lại trào dâng, liệu cô còn có cơ hội nói cho anh biết mình đặt biệt danh cho anh hay không?
“Nguyễn Quân, anh đợi em lâu chưa?”
Địa điểm hẹn gặp của Nguyễn Quân và Trình Ngọc luôn là nhà ăn hoặc thư viện, nhưng xế chiểu hôm nay, Trình Ngọc đột nhiên hẹn Nguyễn Quân ra bờ hồ sau trường tản bộ, khiến anh mừng rỡ khôn xiết. Anh phấn khích chạy ra đây ngay lập tức.
“Nhận được điện thoại của em là anh đi luôn.”
Trình Ngọc cúi đầu, hơi nhíu mày.
“Em sao thế?” Nguyễn Quân ân cần hỏi.
“À... Em không sao.” Trình Ngọc ngẩng đầu cười, “Lúc nãy em bảo anh là nửa tiếng nữa cơ mà, sao anh lại đi luôn?”.
“Thì anh muốn mau chóng được gặp em chứ sao!” Nguyễn Quân tươi cười.
Nụ cười vô tư của anh mang đến cho người ta cảm giác yên bình. Nhưng tiếc rằng, đó không phải thứ cô muốn. Đáy lòng Trình Ngọc thoáng qua chút không đành.
Nguyễn Quân vẫn ngây ngốc cười, ánh mắt si tình nhìn Trình Ngọc. Suy nghĩ trong đầu hai người lúc này hoàn toàn trái ngược nhau.
"Em..."
“Anh nói trước đi!” Trình Ngọc rốt cuộc cũng không có can đảm lên tiếng, thôi thì để anh ấy tự mình đa tình một lần đi.
“Ừ, vậy anh nói trước.” Nguyễn Quân nghĩ, dù sao cũng không thề để con gái thổ lộ trước được. Quả nhiên là anh đã tự huyễn tưởng.
“Trình Ngọc, anh...”
“Thôi! Để em nói trước!” Trình Ngọc cắt ngang.
“Không được, nhất định phải để anh nói!” Nguyễn Quân khăng khăng, “Chuyện gì anh cũng có thể nhường em, nhưng chuyện này thì không!”.
9.2
Hai hàng nước mắt chảy xuống trên gò má Trình Ngọc, cô quay mặt nhìn đi chỗ khác. Đúng vậy, mấy tháng qua, Nguyên Quân quan tâm cô, lo lắng cho cô, làm mọi việc theo ý cô. Những lúc tâm trạng cô không tốt, muốn tìm nơi trút giận, anh đều tình nguyện làm đối tượng để cô đánh mắng hành hạ. Có đôi khi, trong lòng có nhiều tâm sự, anh luôn sẵn sàng lắng nghe. Cô luôn luôn cố gắng phơi bày ưu điểm trước mặt Đỗ Phong, chừa lại những điểm đáng ghét cho Nguyên Quân hưởng.
Sau một thời gian lợi dụng Nguyên Quân để chữa lành vết thương lòng, giờ đây, Trình Ngọc lại muốn vứt bỏ anh không thương tiếc.
Nỗi áy náy trào dâng khiến cô đau khổ, nước mắt không ngừng rơi.
Bị Trình Ngọc bất ngờ lao vào lòng, Nguyên Quân không biết làm sao, luống cuống lấy khăn tay trong túi quần ra lau nước mắt cho cô.
“Em sao thế? Sao lại khóc như thế? Ai bắt nạt?”
Trình Ngọc đưa cho Nguyên Quân một chiếc túi, nói liền một hơi: “Đây coi như em trả nợ ân tình cho anh…Sau này anh đừng tìm em nữa.”
Dứt lời, cô lập tức bỏ chạy.
Một tiếng sấm bất chợt nổ vang trời. Mưa như trút nước.
Nguyên Quân vẫn chưa hết ngỡ ngàng, anh đứng sững tại chỗ, trong tay cầm món quà của Trình Ngọc
Rời khỏi hồ, Trình Ngọc cũng dầm mưa rất lâu, dường như muốn nhờ nước mưa rửa trôi đi cảm giác tội lỗi. Cô biết Nguyên Quân cũng đang đứng dưới mưa như vậy.
…
Cứ tưởng chỉ cần như vậy là nhẹ nhõm, nhưng Trình Ngọc vẫn thấy day dứt không yên suốt cả một tuần.
Hôm ấy, cô mang theo chiếc áo gió màu trắng đã tìm rất lâu mới mua được đến gặp Nguyên Quân và nói lời chia tay. Còn nhớ có lần gặp chuyện bực mình, cô ở trong phòng vẽ trút giận, không cẩn thận làm màu mực vấy lên chiếc áo khoác màu trắng của Ng