Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.
i cơ hồ cuối cùng không thể kiềm chế, anh giang hai tay xiết chặt cô, hổn hển gối đầu lên vai cô. Bờ vai trần lồ lồ dưới trăng, trắng ngần sáng lóa, khiến anh không kiềm chế được, nhắm mắt hôn lên đó.
Cảm giác đau từ bờ vai truyền đến.
Lan tới ngực.
Ôm riết mái đầu đen nhánh tóc anh, cảm thụ hơi thở và nhiệt độ không bình thường của anh, cô đột nhiên hốt hoảng.
Mặt bể bơi nhuốm ánh trăng vẫn chao đảo sóng vàng.
Không biết bao lâu.
Hai người cứ ôm nhau như vậy. Trong tĩnh mịch có vị ngọt ngào dai dẳng, cũng có chút thảng thốt thoáng qua, cơ hồ có điều gì đã thay đổi từ lúc đó. Sự tĩnh lặng thần tiên của đêm hè, từ mái lầu bát giác những dây tường vi nở đầy hoa trắng buông lơi, vươn ra, tầng tầng lớp lớp như biển hoa trắng muốt.
“Nhị thiếu gia.”
Bóng Tạ Bình xuất hiện trên con đường nhỏ dẫn đến lầu bát giác.
“Lão thái gia chuẩn bị phát biểu.”
Trở về phòng tiệc, tất cả tân khách đã tụ tập đông đủ trong phòng, Tạ Hoa Lăng, Việt Xán và Sâm Minh Mỹ đã đứng trên sân khấu nhỏ phía sau chiếc bục cao để micro. Diệp Anh đưa Việt Tuyên đến, Tạ Hoa Lăng đứng nhích sang bên, để Việt Tuyên ở giữa bà và Việt Xán.
Dưới ánh sáng lóng lánh của chùm đèn.
Tạ Hạc Phố sắc diện hồng hào đi đến trước micro.
Diệp Anh lùi xuống vị trí của tân khách phía dưới. Trong khi Tạ Hạc Phố phát biểu, ánh mắt cô chầm chậm lướt qua những người có mặt, không thấy bóng Thái Na. Hình như có người đang chờ đợi ánh mắt cô, khi mắt cô lướt tới, một người đàn ông trẻ đứng bên mé phải phòng tiệc, dung mạo cực kỳ khôi ngô, nổi bật trong đám quan khách, anh ta mỉm cười hướng về cô nâng ly rượu trong tay.
Cô thoáng ngây người, cũng gật đầu đáp lễ.
Nhưng cô biết chắc mình chưa từng gặp người này.
Cuối bài phát biểu, Tạ Hạc Phố vuốt râu cười mãn nguyện, nói với tân khách: “Tôi đã già rồi, ước nguyện lớn nhất là nhìn thấy thế hệ cháu con thành gia lập nghiệp, sớm có chắt bế, cho nên…”.
Dự cảm được những lời sắp nói sẽ là gì, Diệp Anh chầm chậm nhìn về phía người đó. Ở khoảng cách xa như vậy, dưới ánh đèn sáng chói, người đó đứng trên sân khấu nhỏ phía sau Tạ Hạc Phố, dường như cũng đang nhìn cô. Ký ức thời thơ ấu như màn sương đêm phủ trên cánh tường vi đã sớm tiêu tan không tỳ vết.
“Ngày Mười hai tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ cho Việt Tuyên và Minh Mỹ, rất mong lúc đó quý vị hạ cố đến dự, mừng cho hai trẻ và gia đình chúng tôi”. Trước micro, Tạ Hạc Phố cười rạng rỡ, dung quang chói ngời, cơ hồ hoàn toàn không nhận ra vẻ ngạc nhiên và tiếng xì xầm tức thì dội lên của tân khách.
Khúc mắc giữa hai anh em họ Tạ với thiên kim tiểu thư họ Sâm, mặc dù là bí mật của Tạ gia, nhưng bên ngoài cũng biết ít nhiều. Đặc biệt sau khi Nhị thiếu gia bị trọng thương trong vụ tai nạn xe hơi, suýt bại liệt, Sâm Minh Mỹ hủy hôn với Nhị thiếu gia, còn ngày ngày cặp kè với Đại thiếu gia, là chuyện hầu như ai cũng biết. Vừa rồi cũng là Đại thiếu gia sánh vai cùng Sâm Minh Mỹ đi đến chúc thọ Tạ công, sao có thể hôn lễ tổ chức tháng sau lại là Nhị thiếu gia và Sâm Minh Mỹ được?
Không ít quan khách tưởng mình nghe nhầm. Nhưng biểu hiện trên mặt của Tạ phu nhân, Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia và Sâm Minh Mỹ cũng một vẻ ngạc nhiên như vậy.
Tạ Hạc Phố tươi cười quay lại vẫy tay, ra hiệu cho Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ bước ra.
Sâm Minh Mỹ đứng yên, mặt bối rối nhìn Việt Xán bên cạnh, Việt Xán nháy mắt ra hiệu, cô mới ngập ngừng đi về phía Tạ Hạc Phố. Ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên cau mày, ánh mắt như đang tìm kiếm người nào bên dưới, nhưng Tạ Hoa Lăng đã đẩy anh tới bên Tạ Hạc Phố.
“Ha ha, ngoan lắm.”
Kéo tay Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ lại gần nhau, Tạ Hạc Phố cười mãn nguyện.
“Tuyên, em muốn nói chuyện với anh một lát.”
Mọi người trong phòng tiệc vẫn chưa hết ngạc nhiên, thì vừa từ trên bục bước xuống, Sâm Minh Mỹ bất chấp ngăn cản của Việt Xán đã đi thẳng đến chắn trước xe lăn của Việt Tuyên.
“Nhị thiếu gia mệt rồi, cần về nghỉ ngơi.”
Thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt Việt Tuyên, hơn nữa tối nay anh đã ngồi xe lăn gần một giờ, Diệp Anh lên tiếng. Sâm Minh Mỹ kinh ngạc nhìn cô, vẫn bất chấp, nói với Việt Tuyên:
“Chỉ mấy câu thôi, được không?”
“Được”, Việt Tuyên trả lời, lại khẽ ngẩng đầu nhìn Diệp Anh nói, “Anh không sao, đừng lo”.
Sâm Minh Mỹ đẩy xe đưa Việt Tuyên đi.
Trong gian phòng nghỉ phía đông phòng tiệc, Diệp Anh ngồi trên đi văng bọc nhung đỏ. Đã mười phút trôi qua, cô không biết Sâm Minh Mỹ đưa Việt Tuyên đi đâu, hơn nữa xem ra không phải cô ta chỉ nói vài câu như đã hứa.
Tạ Hạc Phố tuyên bố lễ cưới của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ là điều cô không ngờ tới.
Rốt cuộc con người Sâm Minh Mỹ có gì đặc biệt, tại sao dù cô ta phản bội Việt Tuyên, Tạ Hạc Phố vẫn muốn cô ta trở thành cháu dâu mình? Trước đây chỉ nghe nói Sâm Minh Mỹ rất được Tạ Hạc Phố cưng chiều, tối nay tận mắt chứng kiến, mới biết lời đồn quả không sai. Sự sủng ái của Tạ Hạc Phố đối với Sâm Minh Mỹ rõ ràng hơn hẳn đối với hai người cháu nội của mình.
Diệp Anh lặng lẽ suy nghĩ.
“Thất vọng phải không?”
Tựa vào bệ cửa sổ