Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 134674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

bên tai anh, lát sau anh trả lời giọng khàn khàn:
“Không.”
“Có cảm giác không?”
“… Một chút.”
“Cảm giác gì?”
Trong chăn, ngón chân cô se sẽ lần từ dưới lên.
“Vậy, ở đây có cảm giác không?”
“… Có.”
“Còn ở đây?”
“… Có…”
“Ở đây?”
“…”
Đến khi anh đỏ mặt, nặng nề lật người hôn môi cô!
Trong tấm chăn ấm áp, hai người nhẹ nhàng hôn dai dẳng, ép người vào nhau, dần dần ngủ thiếp.
* * *
Cũng màn đêm như thế.
Trong phòng tắm, chùm tia nước trắng bốc hơi nghi ngút chảy lên mắt và làn da màu tiểu mạch lõa lồ. Việt Xán nhắm mắt, mặt không biểu cảm đứng dưới vòi sen, mặc cho dòng nước xối như mưa. Dòng nước lóng lánh từ từ đổ xuống, từ mi mắt đến cổ, đến ngực…
Gần đến giữa ngực.
Chỗ nốt ruồi son đỏ tươi.
Rất lâu, rất lâu trở về trước.
Cô gái kiêu ngạo và cô đơn đó đã gục trên ngực anh, dùng móng tay gãi nhẹ vào nốt ruồi son đó, cô nói trông nó giống như giọt máu, như giọt máu chảy ra từ tim.
Cô hôn giọt máu đó.
Cô nói, nốt ruồi son này là của cô, cả đời này anh không thể để cô gái nào khác nhìn thấy nó.
Dòng nước ấm chảy suốt toàn thân anh.
Từ vầng ngực chầm chậm qua phần eo gọn săn chắc, Việt Xán đột nhiên nhắm mắt, nước từ từ chảy tới mé trong đùi.
Ở đó còn có một nốt ruồi son nữa.
Bản thân anh cũng không biết nốt ruồi ở đó, mãi đến khi bị cô phát hiện. Lúc đó cô xấu hổ vờ nhắm mắt, sau đó là trấn tĩnh, dõng dạc nói, ở vị trí này nó sẽ là nốt ruồi canh giữ cấm cung.
Nước làm ướt hàng mi khép chặt.
Đó là những hồi ức chôn sâu trong lòng anh, và chỉ có trong đêm khuya anh mới lấy ra nhấm nháp từng chút một. Anh không dám nghĩ quá nhiều, chỉ sợ khi nghĩ đến ký ức đó sẽ bị va chạm với những thứ khác, và nó không còn tươi mới như vậy nữa.
Mà những thứ đó anh luôn cất giữ như một kẻ keo kiệt…


“… Lần đầu tiên trong trắng của anh đã trao em…”
Những ngón tay thon mảnh chỉ vào ngực anh, cô cười đắc ý.
“… Sâu trong lòng anh, yêu sâu sắc, không thể nào quên, chỉ có mối tình đầu là em…”

Mỉm cười nhìn đi chỗ khác, ánh mắt cô dừng lại trên vầng ngực hơi phập phồng của anh.
“Cô ấy đã nhìn thấy nốt ruồi son ở ngực anh chưa? Nốt ruồi giống như dấu son ấy, nốt ruồi son đẹp mê hồn, cô ấy có biết thực ra còn một nốt ruồi như vậy nữa ở chỗ khác trên người anh không, ở một nơi còn kín đáo hơn…”

Lại bị cô lấy ra uy hiếp anh.
Dòng nước như màn mưa, Việt Xán lại ngửa mặt nín thở, sau đó đột nhiên tắt vòi hoa sen, choàng khăn tắm lên người, mở mắt, trong mắt chỉ còn một màu đen băng lạnh.






Sáng sớm mấy hôm sau, Diệp Anh cùng những người giúp việc khác trong nhà họ Tạ cùng lặng lẽ đứng đợi ở một góc khuất trong vườn hoa. Ánh nắng sớm rực rỡ, trên bãi cỏ xanh mướt, dưới những chiếc dù che nắng màu xanh và trên bàn tròn bằng mây sơn trắng, bữa trà sáng và các món điểm tâm tỏa hương. Tạ lão thái gia, Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ đang dùng bữa sáng.
Từ bãi cỏ xanh phía đó vẳng lại tiếng cười nói hồ hởi của Lão thái gia.
Đứng xa cũng có thể nhìn thấy Lão thái gia âu yếm gắp một miếng bánh sủi cảo nhân tôm cho Minh Mỹ, lại gắp một cái bánh nướng cho Việt Tuyên. Sâm Minh Mỹ nũng nịu lại gắp rất nhiều thứ để lên đĩa của Lão thái gia, hai người vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện.
Trên xe lăn, Việt Tuyên mặc áo sơ mi xanh, chiếc gi lê mỏng màu xanh lơ, trên đầu gối phủ tấm mền kẻ ô màu lam. Trong ánh nắng sớm, trông anh vô cùng điềm tĩnh, an nhiên tự tại, dù không nói gì nhưng cơ hồ vẫn chú ý lắng nghe mọi người.
Bức tranh ba người trông thật hài hòa.
Tay run run suýt làm rơi điện thoại. Mấy ngày nay, di động của Tạ Hoa Lăng luôn nạp đầy pin, lúc nào cũng ở trên tay, cả khi ngủ cũng đặt bên gối.
Bây giờ, cuối cùng nó đã rung.
Bà biết ai gọi đến, bởi bà chỉ đặt nhạc chuông đó cho một người…
“Lạc Lãng.”
Nhìn cái tên hiện trên màn hình, Tạ Hoa Lăng không vội nghe, mà nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, thầm đếm đến mười mới nhấn nút màu xanh.
“A lô.”
Giọng bà không thể kiềm chế mà run run, cơ hồ như quay trở về hai mươi năm trước, trước mặt người đàn ông tràn đầy ma lực, bà ấu trĩ non nớt, như đứa trẻ bị lột hết vỏ bọc.
“Tiểu Lăng phải không?”
Ánh nắng sớm chan hòa lóa mắt.
Giống như rơi vào thế giới trong kính vạn hoa khiến đầu óc choáng váng, Tạ Hoa Lăng dường như không còn nhìn rõ cảnh vật ngoài cửa sổ, cũng như không nghe rõ giọng nói từ di động vọng ra, quen thuộc như mới hôm qua, khiến con tim bà loạn nhịp.
Không biết từ lúc nào Việt Xán đã đi đến bên Diệp Anh. Thấy anh đi đến, những người giúp việc hiểu ý, tự động tản ra chỗ khác. Anh nhìn Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ ngồi dưới tán ô trên thảm cỏ phía xa, nói với cô:
“Em có cảm thấy hai người họ rất đẹp đôi.”
“Không.”
Diệp Anh liếc xéo anh, kéo dài giọng:
“Tôi lại thấy…”
Cố ý lấp lửng, dừng lại. Việt Xán nhíu mày:
“Sao?”
”… Anh với Sâm tiểu thư còn đẹp đôi hơn”, Diệp Anh cười nhu mì như an ủi, nói, “Hy vọng Tạ lão thái gia sớm nghĩ thông, tác thành cho a