Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/691 lượt.
đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiền chết cô”.
“Còn nữa…”
Vung tay, Sâm Minh Mỹ căm hận nói!
Bốp!
Một cái tát vào má Diệp Anh!
“… Trả lại cô!”
Cảm giác bỏng rát, nóng ran trên mặt, một tia dữ tợn lóe lên trong mắt, Diệp Anh một tay chộp lấy tay Sam Minh Mỹ vừa vung lên còn chưa kịp buông xuống, giật mạnh ra sau!
“Á!”
Sâm Minh Mỹ đau đớn kêu lên!
“Huỵch…” một tiếng, Diệp Anh đẩy Sâm Minh Mỹ vào tường! Cúi đầu lạnh lùng nhìn cô, một tay xiết chặt cánh tay Sâm Minh Mỹ đang cố vùng ra, một tay chộp nốt tay kia bẻ ngoặt về sau.
“Á…!”
Sâm Minh Mỹ lại kêu ré lên, đau toát mồ hôi.
“Bỏ ra! Cô… cô định làm gì! Bỏ ra!”, đau đến trào nước mắt, Sâm Minh Mỹ kinh hoàng nhìn Diệp Anh đang ép mình vào tường. Không thể động đậy, cô giận sôi người hai chân ra sức đạp, đá.
“Người đâu! Bỏ tôi ra! Mau bỏ tôi ra!”
“Như thế này sợ rồi chứ!”
Dùng thân người ép hai chân Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nhếch mép, mắt đen thẫm, khẽ nói:
“Chẳng phải cô muốn biết, cuộc sống ở trong đó như thế nào ư? Thế nào, sợ rồi hả? Hừ, Sâm tiểu thư, đừng cố giãy dụa, càng khiến người ta muốn hành hạ cô. Không có ai đến đâu, mọi người đều đang bận chăm sóc Nhị thiếu gia vừa phát bệnh, không phải sao? Hừ, bộ dạng cô thế này nếu ở trong đó sẽ nếm đủ đòn đấy.”
“Bỏ tôi ra…! Bỏ ra…!”
Sâm Minh Mỹ uất ức bật khóc.
“Sâm tiểu thư, cô tưởng chỉ có cô đi khắp nơi rêu rao tin đồn bất lợi cho tôi, còn tôi không có cách gì đối phó với cô sao?”, Diệp Anh cười nhạt, vặn tay mạnh hơn, “Cô thấy thể nào nếu tôi bẻ gãy ngón tay cô, khiến cô không thể vẽ được nữa, so với việc nói xấu tôi thì hậu quả nào nghiêm trọng hơn?”.
“Cô dám…!”
Kinh ngạc hãi hùng, Sâm Minh Mỹ cuống cuồng giãy đạp, vừa khóc vừa kêu:
“Bỏ ra… mau bỏ tôi ra!”
“Có thể, nhưng cô phải trả món nợ này đã.”
Diệp Anh vung tay, “Bốp…”, tát mạnh vào má phải ngấn nước mắt của Sâm Minh Mỹ, trên đó lập tức hằn dấu năm ngón tay đỏ ửng. Nhìn một lúc như ngắm nghía dấu vết đó, Diệp Anh buông tay đẩy Sâm Minh Mỹ ra, cười khinh kỉnh, nói:
“Xin lỗi, tôi là người có tính thù dai. Ai nợ tôi cái gì, tôi sẽ trả họ cả gốc lẫn lãi.”
“Cô…”
Sâm MInh Mỹ ôm mặt, uất hận tròn mắt nhìn cô.
“Bất luận là cạnh tranh gì, có công bằng hay không, Sâm tiểu thư, cô đều không phải là đối thủ của tôi”, Diệp Anh cười thản nhiên, “Có điều, tôi sẽ xem xét dùng biện pháp công bằng nhất, khiến cô…”.
“Uỳnh.”
Cửa phòng đột nhiên bật mở.
Sâm Minh Mỹ mặt đầy nước mắt quay đầu lại, nhìn thấy người đẩy cửa đi vào là Việt Xán, nỗi tủi hờn trào lên khiến cô rã rời, người run run, loạng choạng lao về phía anh…
“Xán…!”
Trong tay Việt Xán, Sâm Minh Mỹ tấm tức khóc, run bần bật như con chim nhỏ kinh động, ngửa khuôn mặt có dấu năm ngón tay lồ lộ, nức nở:
“Đuổi cô ta đi, đuổi con đàn bà đó đi! Nó là tội phạm vừa ra khỏi nhà tù! Vừa rồi nó suýt nữa… suýt nữa…”
Việt Xán ôm lấy Sâm Minh Mỹ, tay nhè nhẹ vỗ vào lưng, an ủi. Từ bờ vai rung rung của Sâm Minh Mỹ, anh ngước mắt tối sầm dữ dằn nhìn Diệp Anh!
“Chọc tức cô ấy, đối với em rốt cuộc có lợi gì?”
“Nhìn thấy anh lo lắng cho cô ấy, chính là mục đích của em”, cô cười rạng rỡ như hoa, “Lẽ nào anh không hiểu? Em chưa quê ntình cũ với anh, nên mói cố tình chọc tức cô ta, bắt nạt cô ta”.
Việt Xán nhắm mắt, cố kìm nộ khí.
“Anh muốn biết nguyên nhân thật sự!”
“Ồ?”, Diệp Anh lại cười cười, “Bởi vì, vị hôn thê của anh thực ra là một nhà thiết kế rất tài năng, nếu cô ta bình tĩnh cạnh tranh với em, sẽ mất rất nhiều thời gian. Còn chọc tức cô ta, cô ta sẽ làm những việc ngu xuẩn”.
“Em đã nói, cô ấy không phải là kẻ thù của em.”
“Anh có tin không?”, Diệp Anh cười khanh khách, “Vậy thì, em nói em chưa quên tình cũ với anh, tại sao anh không tin? Ha ha, em bắt nạt cô ấy, anh đau lòng, phải không?”.
Việt Xán cau mày, nói:
“Năm xưa cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, không liên quan tới chuyện gì.”
“Thật không?”, cô vẫn cười, nhưng ánh mắt Việt Xán mỗi lúc càng lạnh, “Có lẽ thế. Nhưng em ghét cô ta, không muốn cô ta vui! Muốn cướp những gì cô ta có! Thế nào?”.
…
…
“Bác Mạc, cháu xin bác”, cô bé mặc váy hoa nhỏ, chải tóc như búp bê Baby cố kìm nước mắt, dáng vẻ tội nghiệp, mắt đỏ hoe nhìn cha cô, “Bác đừng để cho cô đến tìm cha cháu! Chiều hôm qua, cô đã cởi sạch quần áo, người trần trụi ôm lấy cha cháu, không cho cha cháu đi, mẹ cháu đã nhìn thấy hết! Mẹ cháu khóc mãi, khóc mãi! Cha cháu nói, cha cháu không hề thích cô, tại cô cứ bám lấy cha, cầu xin cha…”.
Mặt cha trắng nhợt.
Cha nắm cánh tay lạnh ngắt của cô, lúc đó cô mới tám tuổi, cô đau khổ, hét lên với cô bé trông như búp bê Baby: “Cô nói dối! Mẹ tôi sao có thể thích cha cô được!”.
“Thật mà!”, khuôn mặt cô bé búp bê Baby đẫm nước mắt, “Tôi nghe thấy mẹ cô nói, bà ấy không thích cha cô, nói là cha cô rất thô lỗ, lại thường xuyên không về nhà. Bà ấy nói, bà ấy thích cha tôi, muốn kết hôn với cha tôi. M