Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.
kế của Diệp tiểu thư đầy sáng tạo và cảm xúc, cho nên mở màn buổi trình diễn này…”
Trong ánh đèn quay chao đảo, chói mắt.
Nhìn cảnh huy hoàng như biển sao trước mặt, nhìn nữ hoàng Veka ung dung nói chuyện với giới truyền thông, nhìn Việt Tuyên ngồi trên xe lăn vẫn thanh lạnh, trầm lặng như hoa dành dành đêm trăng, lòng Diệp Anh như có gì vỡ ra, chầm chậm chảy tạo nên cơn chấn động êm dịu lạ lùng.
Cơ hồ cảm nhận được ánh mắt cô.
Việt Tuyên cũng ngoái nhìn.
Trong giây phút đó, hai người nhìn nhau.
Mặc dù chỉ là thoáng va chạm của hai ánh mắt.
Nhưng tĩnh lặng.
Cảm giác tựa như trên nền náo nhiệt của âm thanh và ánh sáng, chỉ còn lại hai người, anh và cô.
Cố ép mình di chuyển ánh mắt khỏi hai người đang nhìn nhau trên đó, ở một chỗ không xa bên trái bục chữ T, trong đầu Việt Xán lại vụt hiện cảnh tượng cô lăn lộn hôn Việt Tuyên trong cái đêm mưa gió ngợp trời đó, khiến hàm dưới anh như bị xiết cứng, ngực dội lên từng trận đau âm ỉ, nôn nao.
Hầu hết phóng viên đều dồn lên phía trước, bục chữ T có vẻ đã biến thành buổi họp báo của nữ hoàng Veka và nhãn hiện MK mới mẻ. Không chịu được những lời khen của nữ hoàng Veka đối với Diệp Anh và MK, Sâm Minh Mỹ đứng lên, nhấn nút gọi !
“A lô, tôi là Minh Mỹ…”
Đi đến một chỗ vắng trong khán phòng, Sâm Minh Mỹ nghiến răng, hạ quyết tâm:
“Chuyện lần trước tôi nói…”
***
Đêm khuya, trong một căn hộ trên tầng thượng khu chung cư cao cấp ven sông.
Sau khi xuất viện, Việt Tuyên không trở về biệt thự họ Tạ mà đưa Diệp Anh đến căn hộ này. Diện tích gần năm trăm mét vuông, trang trí đơn giản dễ chịu, có hai người giúp việc và một y tá đặc biệt, Tạ Bình cũng sống ở đây. Trong phòng ngủ chính có đầy đủ các thiết bị hỗ trợ, thậm chí còn có cả một phòng phục hồi chức năng riêng.
Việt Tuyên không nói sẽ ở lại đây bao lâu.
Diệp Anh cũng không hỏi.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn của vạn nhà như sao sa, nước sông lặng lờ trôi trong đêm, trong phòng chỉ có một ngọn đèn bàn tỏa ánh sáng êm ả dịu dàng.
Diệp Anh thu xếp giường ngủ.
Vỗ mền chiếc gối cho Việt Tuyên.
Sau khi buổi trình diễn kết thúc, nữ hoàng Veka lại nhiệt tình mời Việt Tuyên và cô tham dự bữa tiệc mừng sau đó, giới thiệu với cô rất nhiều bạn bè của bà trong giới thời trang. Khi Việt Tuyên và cô trở về đến nhà cũng đã gần mười một giờ đêm. Mặc dù tinh thần Việt Tuyên có vẻ rất tốt, nhưng lúc chạm vào bàn tay lạnh của anh, cô nhận ra sự mệt mỏi đã vượt quá giới hạn của anh.
“Cái gì ?”
Cơ thể thoảng mùi thơm của sữa tắm, Việt Tuyên trong bộ đồ ngủ trắng muốt ngồi trên xe lăn, nghe tiếng nói từ đầu điện thoại bên kia, hàng lông mày đột nhiên cau mạnh, anh xoay lưng lại, bình tĩnh nói nhỏ một câu.
Cuộc đàm thoại kết thúc.
Việt Tuyên nhìn cảnh đêm bên ngoài, tư lự giây lát.
Vừa quay người…
Diệp Anh quỳ một chân bên cạnh xe anh, cười hớn hở nhìn anh, hỏi: “Chuyện gì thế ? Có liên quan đến em không ?” Nếu không, anh đã không quay ngoắt đi như vậy.
“Có chút việc, đã giải quyết rồi”, nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, phẫn nộ trong lòng Việt Tuyên dần tiêu tan. Không muốn để cô lo lắng, anh cúi xuống cười cười, dịu giọng nói: “Em cũng mệt rồi, đi ngủ sớm đi”.
“Vâng.”
Đẩy xe lăn đến bên giường, cô kéo hai cánh tay Việt Tuyên, vòng ôm vai anh, cố dùng sức để nâng anh lên, vừa đỡ vừa ôm anh di chuyển lên giường. Rồi đắp lại chăn cho anh, sau đó với tay kéo rèm cửa sổ và tắt đèn bàn, trong phòng chỉ còn bóng tối lờ mờ, cô cũng chui vào chăn, nhắm mắt nói khẽ:
“Ngủ thôi.”
Mùi hương cơ thể thanh lạnh thoảng nhẹ lẫn với mùi sữa tắm, trong bóng tối, giọng Việt Tuyên hơi ngập ngừng:
“Em… không về phòng riêng sao ?”
Trở mình, Diệp Anh hình như đã sắp ngủ, ngáp một cái nói:
“Không, từ nay em ngủ ở đây.”
“Một mình anh cũng được”, nhìn mái tóc đen xõa trên gối, giọng Việt Tuyên khàn khàn, “…Em không cần phải…”.
“Mấy ngày trước, không đêm nào em ngủ yên”, cô lại trở mình, áp đến gần anh, “Suốt đêm lo cho anh, thà nằm ở đây, còn có thể ngủ yên một chút”. Nửa đêm hôm qua, anh lại lên cơn co giật, không chịu gọi người, đến khi cô bất ngờ trở dậy thì anh đã đau đớn mà ngất đi. Tình trạng sức khỏe như vậy, anh vẫn cùng cô đến dự buổi biểu diễn thời trang.
“A Anh…”
“Anh đang lẩn tránh em”, cô mở mắt, chăm chú nhìn anh, “Trước đây chẳng vẫn như thế đấy thôi, tại sao bây giờ lại không được ?”.
Người Việt Tuyên hơi cứng lại.
Trong bóng tối, mặt anh ửng đỏ.
Thấy anh không phản đối, Diệp Anh thở phào, lại nhắm mắt. Trong phòng tĩnh mịch yên ắng, tâm tư của cô một lần nữa quay trở về cảnh tượng buổi trình diễn lúc tối.
Tất cả đều do Việt Tuyên giúp đỡ.
Về sau cô mới biết…
Ngay từ khi cô được tham gia dự án thiết kế thời trang cao cấp, Việt Tuyên đã cho in một số phác thảo của cô rồi cử người đưa đến lâu đài của nữ hoàng Veka ở Paris. Trước khi cô gọi điện định nhờ anh liên hệ giúp đỡ, Việt Tuyên đã nhờ người chụp ngoại cảnh cửa hiệu và trang phục mẫu trong tủ kính của MK, gửi đến nữ hoàng Veka.
Sau đó, anh lại giúp bà tổ chức show diễn này