XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 134702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

, thậm chí đã thuyết phục được Veka mặc chiếc váy dài hoa đen trắng trong tủ kính.
Cô không biết làm gì để cảm ơn anh.
Trong giới thời trang phù hoa danh lợi, cho dù có thực tài đi chăng nữa nhưng nếu thiếu cơ hội và người nâng đỡ, mà chỉ hoàn toàn dựa vào sức mình mong có được vị thế thì phải trải qua một thời gian khá dài và vất vả.
“Không phải do anh…”
Dường như đoán biết suy nghĩ của cô, giọng Việt Tuyên từ gối bên truyền đến:
“… Như bà Veka đã nói với em, nếu không phải bà ấy thực sự thích thiết kế của em, nhận ra khả năng thiết kế đầy triển vọng của em, cho dù lót tay cho bà món tiền lớn, bà ấy cũng sẽ không đích thân bay đến đây.”
Trên thực tế, ở Paris khi bà Veka xem những thiết kế của Diệp Anh do Việt Tuyên gửi đến, đã lập tức gọi điện cho anh. Bà phấn khởi nói, cuối cùng đã nhìn thấy một nhà thiết kế châu Á tài hoa không kém Mạc Côn năm xưa.
Dưới tấm chăn mỏng.
Bàn tay Diệp Anh sờ soạng, chạm nhẹ vào tay anh. Không nói gì, cũng không định nói chuyện về bà Veka, cô cuộn người áp đến bên anh, nắm tay anh.
“Việt Tuyên…”
“Sao ?”
“… Em không ngủ được”, cô gối đầu lên cánh tay anh, “Em muốn nói chuyện với anh”. Trong bóng tối, Việt Tuyên từ từ quay đầu về phía cô.
“Chưa bao giờ anh hỏi em, về chuyện của em”, hàng mi khép chặt, khẽ lay động, “Tên em là gì, bao nhiêu tuổi, cha mẹ là ai, tại sao phải vào trại quản giáo, bởi vì tất cả những cái đó anh đều đã biết, đúng không ?”.
“A Anh.”
Việt Tuyên ngây người.
“Anh có biết tại sao em lấy tên là ‘Diệp Anh’ không ?”, như đứa trẻ nhỏ, cô nép vào người anh, “Thực ra, đó cũng không hẳn là tên giả, em sinh ra lúc hai giờ đêm, mẹ em nói, đó là lúc trời tối nhất. Sau khi cha em qua đời, mẹ em bị rối loạn thần kinh, bà ấy thường đánh em, oán hận em. Bà bảo vì em nên cha mới chết, vì em là Dạ Anh, là đứa trẻ sinh ra trong đêm đen tối nhất, là kẻ hủy diệt mọi thứ”.
“…”
Việt Tuyên cau mày, “Em không tin. Chẳng phải điềm dữ, lời nguyền gì hết, chẳng qua là lừa bịp”, cô lặng lẽ cười, “Đến khi em giết kẻ đó, bị đưa vào trại quản giáo, mẹ em vì chuyện đó cũng qua đời. Lúc mới vào trại, em rất hận, rất hận, hận là lúc đó không đâm thêm mấy nhát nữa, tại sao kẻ đó vẫn sống được. Sau khi ra khỏi trại, nhất định em phải đâm từng nhát, từng nhát vào ngực kẻ đó, nhất định phải tận mắt nhìn kẻ đó chết, không còn một hơi thở, mới rút dao ra khỏi ngực ông ta”.
Cảm nhận cơn chấn động của Việt Tuyên.
Trên gối trắng như tuyết, cô cười lặng lẽ, nhìn anh nói:
“Về sau, em nghĩ thông suốt rồi. Em không muốn ông ta chết như vậy, em phải tự tay hủy hoại ông ta, em phải làm cho ông ta thân bại danh liệt, em phải để cho ông ta sống, cho ông ta tận mắt nhìn thấy tất cả những gì ông ta dùng thủ đoạn có được, sẽ mất dần từng tý, từng tý một.”
“A Anh, em không cần phải nói với anh những chuyện đó.”
Việt Tuyên nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của cô.
“Có người giúp em.”
Mi mắt rung rung, cô vẫn nói tiếp:
“Trong trại quản giáo, có một người hảo tâm tình nguyện giúp những phạm nhân vị thành niên, để chúng em được học những gì mà mình thích. Và em đã lựa chọn thiết kế thời trang. Nhà hảo tâm đó mỗi tháng đều gửi sách báo và tư liệu đến, còn giúp em được vào bộ phận may trang phục của trại.”
Những năm đó cô học miệt mài bất kể ngày đêm, đã có vốn kiến thức hội họa học từ nhỏ, nên việc tự học thiết kế cũng không khó lắm, để tranh thủ thời gian thực tập cắt may, cô đã nhận cắt may quần áo cho các cán bộ quản giáo.
Vừa vào phòng thiết kế của tập đoàn Tạ thị, cô đã khiến các nhà thiết kế kinh ngạc, bởi ngay lập tức cô đã có thể hoàn thành một bộ trang phục theo đúng thiết kế. Chỉ có mình cô biết, hồi ấy trong trại cô đã phải cắt may rất nhiều kiểu quần áo cho những cán bộ quản giáo, và để có thể có nhiều thời gian tự do hơn, nên tốc độ của cô được hình thành và rèn luyện trong áp lực từng năm như vậy.
“Lúc đầu em tưởng em chỉ là một trong những phạm nhân được tài trợ. Dần dần mới nhận ra những người khác họ chỉ được tài trợ học tập bình thường, còn em…”
Cô hơi cau mày, nhớ lại:
“Người hảo tâm đó đã gửi cho em bút, giấy, kẹp, màu và các loại vải để em thực tập, đều là những thứ đắt tiền, tốt nhất. Những tạp chí thời trang mà người đó gửi cho em, là những ấn phẩm vừa xuất bản tại Paris và New York. Theo ý muốn của nhà hảo tâm đó, trại quản giáo đã lắp riêng cho em một đầu video, để em có thể xem băng ghi hình các show diễn thời trang của những hãng nổi tiếng trong tuần lễ thời trang quốc tế, show trình diễn vừa kết thúc chưa lâu, trong trại em đã có thể được xem băng. Bởi nước Pháp là trung tâm thời trang quốc tế, nhà hảo tâm đó lại gửi giáo trình tiếng Pháp để em tự học. Anh có tin không, người đó thậm chí mỗi tuần một lần đều cử giáo viên vào trại dạy em luyện phát âm và bổ sung kiến thức.”
Hàng mi rung rung, cô cười nhạt:
“Mỗi tháng em đều viết thư cho nhà hảo tâm đó, báo cáo tình hình của em. Trại trưởng nói, phải làm vậy là để em biết tri ân. Vì vậy nhất định em phải viết.”
Màn đêm thấp thoáng qua rèm cửa, dù r