XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 134703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.

ất tối, nhưng vẫn có thể nhận ra cảnh vật bên ngoài.
Việt Tuyên yên lặng nằm nghe.
Bàn tay cô bị anh nắm chặt.
“Em cho rằng nhà hảo tâm có mục đích gì đó, hoặc là muốn sau này khi em ra khỏi trại sẽ yêu cầu em làm gì đó cho họ, nhưng, không có. Sau khi em ra khỏi trại, người đó cũng mất tích luôn, không hề liên lạc lại. Cũng không thư từ nhắn tin, cứ như chưa bao giờ có người đó vậy.”
Ngước mi, đôi mắt đen thẳm nhìn anh.
“Em không hiểu, tại sao lại thế ?”
Gió lay động rèm cửa.
Việt Tuyên cố mỉm cười, nói:
“Có lẽ là…”
“Là anh, đúng không.”
Đăm đăm nhìn anh, đôi mắt cô đã nhòe ướt, sáng rạng kinh người.
“… Em đã từng tưởng là A Xán. Trên đời này, em đã tưởng chỉ còn một mình A Xán, có thể tận tâm như vậy làm những việc đó vì em mà không cần báo đáp.”
“Nhưng, lại là anh.”
Chầm chậm nhắc lại, cô mỉm cười đau khổ:
“Cho nên, anh không ngạc nhiên. Tại sao em ở trong trại cải tạo sáu năm lại có thể biết thiết kế và cắt may, không ngạc nhiên tại sao em biết nói tiếng Pháp. Bởi vì tất cả anh đều biết hết, bởi vì lúc ở Paris, anh đã biết em là ai.”
“Em…”
Việt Tuyên cũng nằm ngây người, không nhúc nhích.
“Anh nói, em không cần cám ơn anh. Chuyện MK em không phải cảm ơn anh, chuyện nữ hoàng Veka em không cần cảm ơn anh”, ôm cánh tay nóng ấm của anh, cô ngửa mặt, hàng mi ngấn nước, mắt ướt long lanh nhìn anh, “Vậy, thời gian sáu năm trong trại quản giáo, cũng không cần cảm ơn anh sao ?”.
“… Sao em biết ?”
Rất lâu, anh khàn giọng hỏi.
“Là do bông hoa tường vi đó.”
Cô nhẹ nhàng trả lời.
“Trong trại quản giáo, em nhận được chiếc kẹp tranh màu đen do nhà hảo tâm gửi vào, trên đó chạm một bông hoa tường vi màu ngân bạc, giống hệ bông hoa hồi nhỏ cha dạy em vẽ. Bởi vì bông tường vi đó, có một dạo em đã ước người giúp em chính là cha em ở thiên đường.”
Lắc đầu, cô nhìn anh đăm đăm, cười:
“Còn tối nay, trên bục chữ T nhìn anh ngồi trên xe lăn, cuối cùng em đã nhớ ra, lúc còn nhỏ em đã từng gặp anh. Trong vườn hoa, hôm sinh nhật em, cậu bé xanh xao cô độc ngồi trên xe lăn chính là anh, đúng không ? Tối đó, tường vi trong vườn vừa nở, em ngồi bên cạnh anh, lấy cành cây vẽ bao nhiêu bông hoa tường vi lên mặt đất.”
Hình ảnh đó, rõ ràng cô đã quên.
Dưới những ánh sáng đèn màu như biển sao, nhìn anh ngồi trên xe lăn, thanh lạnh, trầm lặng như hoa dành dành đêm trăng, trong tích tắc anh ngoái nhìn cô, hình ảnh chìm sâu trong ký ức vụt lóe lên.
Tim như bị bóp nghẹt.
Nhìn cô gần gũi như cách một hơi thở, nhìn cô ánh mắt ngấn nước, nhìn nụ cười trên môi yếu ớt như tường vi trắng mới nở, Việt Tuyên giơ hai tay, hơi run run kéo cô vào lòng.
Trong vườn hoa năm đó.
Dưới ánh trăng êm ả, cơ hồ có thể nghe thấy tiếng cánh hoa bừng hé nở, tường vi trắng như biển hoa đang nở rộ, từng cánh từng cánh, từng bông từng bông, thanh tao lóng lánh, rực rỡ nức hương.
Không chỉ có một mình anh.
Cô bé năm xưa cắm cúi vẽ những bông hoa tường vi, đã trở về bên anh.
“Cảm ơn anh, Việt Tuyên.”
Được ôm chặt trong lòng anh, cô im lặng nhắm mắt, rồi cũng vòng tay ôm anh. Anh không hề biết, nếu không có anh, nếu trong trại quản giáo không có bàn tay anh chìa ra, nếu không có niềm hy vọng để cô nắm chặt, làm sao cô có thể qua được sáu năm ác mộng đó, làm sao nén được mối hận thù thiêu đốt lồng ngực chừng đó năm của cô.
Có bàn tay giúp đỡ của anh.
Cô có thể coi thường những ánh mắt thù địch trong trại, có thể lãnh đạm nhìn Thái Na, có thể lãnh đạm nhìn bất cứ kẻ nào gây ra bất kỳ vết thương nào trên thân thể cô. Cô nhắm mắt, dùng mỗi tấc thời gian để tích lũy sức mạnh cho mình, bởi vì trong những ngày đen tối đó anh đã cho cô hy vọng.
“Không…”
Lòng quặn thắt, Việt Tuyên run run vuốt tóc cô. Anh cảm thấy nước mắt cô, những giọt nước mắt lạnh làm mỗi phân, mỗi tấc da thịt anh đau đớn.
Không, cô sai rồi.
Cô sai rồi.
Nếu không có cô, anh không thể nào gắng gượng trong những năm đó. Anh đã làm tổn thương rất nhiều người, cơ thể nhuốm đầy tội ác, nếu không nhớ còn có cô trong trại đang cần giúp đỡ, có lẽ trận phong hàn mùa đông năm đó đã khiến anh không còn nhìn thấy ánh mặt trời ở dương gian.
“… Xin lỗi.”
Nhưng, anh không muốn nói với cô những điều đó.
Anh muốn ôm cô như vậy, ôm chặt cô như vậy, hong khô nước mắt cho cô, giúp cô làm những việc cô muốn làm. Thậm chí anh không bận tâm, rốt cuộc cô yêu ai, anh chỉ muốn ôm cô như vậy, không nói gì hết, giữ cô trong lòng anh, giữ cô ở bên anh.
“…Xin lỗi, A Anh.”
Anh đau khổ nhắm mắt, hôn lên tóc cô.
Gió lay động bức rèm.
Nước sông chảy lặng lờ trong đêm, từng ngọn đèn ấm áp, tĩnh mịch.
Đôi mắt và gò má ẩm ướt, lạnh giá được ngực anh dần dần sưởi khô, Diệp Anh hít một hơi dài, ngồi dậy ra khỏi vòng tay anh, đi đến bên cửa sổ.
Trên bầu trời đêm.
Sao trời chi chít.
“Việt Tuyên, nếu lời cầu hôn của anh vẫn còn hiệu lực”, trở về giường, gối đầu lên cánh tay anh, cô mỉm cười, giơ tay chỉ ngôi sao sáng nhất trên bầu trời chi chít sao, “Em muốn một chiếc nhẫn, một chiếc nhẫn sáng hơn