Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

Văn Trạch là tự nhiên nói ra, đối với Giai Hòa lại trở thành nhiệm vụ gian khổ.
Cũng may Dịch Văn Trạch sinh vào mùa thu, ngày 17 tháng 11.
Cô cân nhắc rất nhiều thứ, nhưng vừa nhìn vào lịch trình sản xuất vẫn quyết định để mọi chuyện tự nhiên. Bánh ngọt Cheese (phô mai) bảy tấc, trải một lớp xoài cùng dâu tây. Tiêu Dư vừa nhìn đã bĩu môi, bảo ăn xong cái này thì cũng ớn đến chết. Giai Hòa cười nhạt: “Dịch Văn Trạch thích ăn Cheese.”
Đương nhiên, chính mình cũng thích.
“Còn ‘tiết mục’ gì gây hứng thú nữa không?”
Cô nhìn tủ thủy tinh, lắc lắc đầu: “Không có, gần đây anh ấy bận rộn nhiều việc, ta cũng không muốn ép buộc cái gì cả.”
“Rõ ràng là lần mừng đầu tiên sinh nhật, mà sao mi làm như hai vợ chồng già lâu năm thế?”
Giai Hòa nhận hộp bánh ngọt, cẩn thận ôm trong tay: “Chị đây nói cho em biết, đêm nay anh ấy phải cùng mừng sinh nhật với fan ở Bắc Kinh trước, đến tận khuya mới có thể về công ty, em có thể nói thế nào?”
Tiêu Dư đau đớn kịch liệt lặp lại: “Vợ minh tinh không dễ dàng a, không dễ dàng.”
Bảy giờ sẽ bắt đầu buổi tiệc sinh nhật của fanclub, cô sợ Dịch Văn Trạch về sớm, mua luôn một hotdog, lại về công ty chế tác pha một cốc cà phê nóng, xem như giải quyết cơm tối.
Mùa thu năm nay trời đặc biệt lạnh, mấy ngày nay hệ thống sưởi ấm lại có chút vấn đề, đợi đến lúc chín giờ, Giai Hòa đã lạnh đến mức run cầm cập, đành phải mở chăn điện, chui lên giường trong phòng ngủ, tiếp tục xem tivi cho hết thời gian. Chân tay vừa mới ấm lên được một chút lại chợt nhớ đến bánh ngọt phải bỏ vào tủ lạnh, vội vàng trượt ra khỏi chăn đi cất bánh.
Phòng khách vốn không lớn, nhưng bởi vì là sinh nhật anh, khắp nơi đầy quà cáp từ những người hâm mộ gửi đến.
Cô vốn muốn dọn dẹp lại cho gọn gàng, nhưng hàng ngày đều không tìm ra thời gian thích hợp, không nghĩ tới hôm nay lại có thời gian rỗi rãi. Những hộp quà to to nhỏ nhỏ, còn có cả thư, lúc Giai Hòa ngồi xếp đến đầu choáng não váng, chợt nghe có người đương gõ cửa.
Không mang chìa khóa? Hẳn là sẽ không?
Đi ra mở cửa, vừa nhìn thấy thì ra là trợ lý của Ngô Chí Luân, cậu chàng vừa nhìn thấy cô lại hơi bối rối: “Dịch tiên sinh không ở nhà ạ?”
Giai Hòa lắc đầu: “Vẫn chưa về, có việc gì sao?”
Anh bạn trợ lý nói quanh co một hồi lâu mới bảo không có việc gì, ôm hộp muốn đi. Cô vừa nhìn cái hộp kia liền biết là quà, nhưng không hiểu sao cậu nhóc này chỉ vì mỗi việc tặng quà mà lại nhăn nhó khó khăn như vậy, đành phải chủ động hỏi có phải cậu muốn đưa quà sinh nhật hay không? Cậu chàng quay đầu nhìn cô, tiếp tục đấu tranh tâm lý một lúc, rốt cuộc vẫn cắn răng, đưa hộp quà cho cô nói, là em giúp người ta mang cho Dịch tiên sinh thôi.
Hộp màu xanh nhạc, dải ruy băng màu bạc được buộc rất khéo.
Cô vừa cầm lấy, cậu chàng trợ lý đã bỏ chạy. Mãi cho đến khi xoay vào nhà đóng cửa lại, cô mới hiểu được nguyên nhân khiến cho cậu nhóc kia lại bối rối đến thế. Bên ngoài hộp không đính thiệp, nhưng vừa lật lại có thể thấy một dòng chữ dưới đáy hộp: A Trạch, sinh nhật tuổi 34 vui vẻ. Chữ viết rồng bay phượng múa, còn có thể nhìn ra hai từ Thiên Sở.
Màu chữ bằng bạc, dưới ánh sáng của đèn tường chợt cảm thấy thực sang trọng.
Giai Hòa nghĩ đến quà sinh nhật mình chuẩn bị, bỗng nhiên cảm thấy hơi khó chịu, tại sao không chọn cái gì có thể giữ lại được đi? Như vậy, rất nhiều năm về sau còn có thể trở thành một kỷ niệm.
Phòng càng lúc càng lạnh, Giai Hòa lại cố ý mặc váy ngắn, bây giờ đã cảm thấy mũi nghèn nghẹt. Buồn khổ được một lúc, cô tùy tay đặt hộp quà lên bàn, tiếp tục vào chăn ủ ấm trong phòng ngủ. Từ lúc tỉnh táo đến mơ màng, lại mơ màng đến tỉnh táo, trong phòng chỉ còn có tiếng TV trong trẻo nhưng lạnh lùng. Đến lúc qua hơn mười hai giờ mới có tiếng chìa khóa mở cửa.
Đã về rồi?
Từ chăn chui ra, vừa lúc chạy ra khỏi phòng ngủ, Dịch Văn Trạch đang đưa tay đóng cửa lại.
Bởi vì thời tiết giá rét đến đông người bên ngoài, xung quanh anh còn có hơi lạnh, Giai Hòa vừa tới gần một chút liền không khống chế được run run. Trời lạnh đến thế, ngay cả Dịch Văn Trạch còn mặc áo khoác da, cô chỉ mặc mỗi một cái váy ngắn, khẽ bước đến trước mặt anh: “Anh ăn chưa? Còn đói không?”
Tóc hơi rối, vừa nhìn thấy là biết ngủ đã đè xuống.
Dịch Văn Trạch vươn tay sửa sang lại cho cô: “Ăn xong rồi, mọi người mua rất nhiều thứ, còn có cả một bánh ngọt Cheese cực lớn.”
Một câu, hoàn toàn dập lửa.
Cô vốn tưởng rằng sẽ ở trong căn phòng tối mờ mờ, thổi nến, rất có cảm giác hình ảnh, rồi nói một câu ý nghĩa đầy kỷ niệm nào đó, nhưng vừa nghe anh đã bị fan hâm mộ cho ăn bánh ngọt no rồi liền lập tức không còn kế hoạch nào nữa.
Cũng không thể rót cho anh một ly nước ấm nói ‘Anh yêu, sinh nhật vui vẻ. Em yêu anh’ đi?
Dịch Văn Trạch treo áo khoác vừa cởi ra, nhìn cô đang đăm đăm vào mình mới hỏi: “Em đói?” Giai Hòa nghe vậy mới có phản ứng, đi rót cho anh một cốc trà nóng, bảo không phải em đã nói từ trước sao, hôm nay về nhà ăn cơm, mẹ em làm rất nhiều đồ ăn, đến bây giờ vẫn còn no căng đây này.
Anh nhận lấy cốc nước, giữ trong