Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.


Giai Hòa cầm chai nước, uống một ngụm: “Khoang phổ thông, ngồi chưa đến hai tiếng, ngủ một giấc đã đến.” Cũng không phải ngồi tra tấn hàng chục giờ trong tuyến bay quốc tế, cũng không phải như ngôi sao tránh khỏi tầm mắt công chúng nên cũng chẳng phải lãng phí tiền bạc làm gì.
Dịch Văn Trạch gật đầu: “Em quen là tốt rồi.”
Lúc xe đến sân bay vẫn chưa đến tám giờ. Bình thường đường phố rất đông, hôm nay lại bất ngờ vắng xe.
Giai Hòa nhìn cổng vào sân bay, ánh đèn chói sáng rực rỡ, hành khách vẫn cuồn cuộn như nước. Cô cẩn thận quay đầu nhìn Dịch Văn Trạch: “Bên kia chắc chắn vẫn còn đợi anh về, tự em vào trước.”
Anh không nói gì, chỉ tóm tắt lại lịch trình của chính mình: “Trong khoảng thời gian này anh sẽ ở lại Thượng Hải, nếu không có chuyện gì bất ngờ, tháng sau anh sẽ tới Bắc Kinh.”
Tháng sau đi Bắc Kinh?
Giai Hòa hơi bất ngờ: “Là vì phim mới?”
Nếu cô nhớ không lầm, lúc trước ở Hoành Điếm, anh luôn luôn có kịch bản mới gửi đến.
Tài xế xuống xe trước, mở cốp xe lấy hành lý, trong xe chỉ còn hai người.
Dịch Văn Trạch cười: “Không phải em nói có cơ hội sẽ mời anh ăn cơm?”
Giai Hòa nhớ tới tờ giấy kia, lập tức gật đầu nói: “Thời gian ở Bắc Kinh của em rất tự do, chỉ cần có thời gian rảnh anh cứ gọi điện cho em, em mang anh đi ăn mấy món ngon.” Nói xong, lại bổ sung thêm một câu, “Có nhiều món lạ lắm.”
“Ừ.” Anh đơn giản đồng ý.
Giai Hòa muốn nói hẹn gặp lại, vẫn cảm thấy hẳn là nên nói gì đó tạm biệt.
Yên lặng đột ngột như vậy, khiến bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Cô hắng hắng cổ họng, lúc không tự giác ngẩng đầu lên nhìn, anh đã mỉm cười cúi xuống, rất nhanh chạm vào môi cô: “Chú ý an toàn.”
Nụ hôn rất nhẹ, vừa chạm vào liền rời ra, thật ấm áp, cũng thật lịch sự.
Giai Hòa kinh ngạc nhìn anh ba giây, thì thào câu hẹn gặp lại, xuống xe như trốn.
Cầm lấy hành lý, nhỏ giọng tạm biệt, sau đó rời đi, tất cả đều thuận lợi mà tiến hành. Nhưng mãi cho đến lúc Giai Hòa check in, trong lòng vẫn ‘phiên giang đảo hải’(sông cuộn biển gầm, ý chỉ sự bồn chồn lo lắng) như trước, cầm chứng minh thư ngẩn người. “Cô ơi, cô có muốn ký gửi hành lý không ạ?” Nhân viên công tác sân bay mở miệng hỏi, cô mới cầm hành lý đặt lên đường băng vận chuyển.
Bởi vì không phải cuối tuần, trên máy bay có khá nhiều vị trí trống, cả khoang chỉ có khoảng bốn năm người, đều im lặng chờ cất cánh. Phía sau có khoảng hai cậu trai đang cười nói chuyện, hơi ầm ĩ một chút.
Giai Hoa nhìn thời gian, cũng sắp cất cánh nên rút di động định tắt máy. Đúng lúc đó có thông báo của tiếp viên hàng không thông qua radio, nói máy bay đang xếp hàng chờ cất cánh, ý ngầm là lại delay, không biết đến khi nào mới có thể bay được. Hai cậu trai ngồi phía sau lại oán hận vài câu rồi lại nói đến mấy chương trình tuyển chọn tìm kiếm tài năng của Đài truyền hình Hồ Nam. [2'> Giai Hòa nghe câu được câu mất một lúc lâu, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại cho Dịch Văn Trạch.
“Vẫn còn chưa bay sao?” Dịch Văn Trạch bắt máy rất nhanh, bên cạnh khá ồn ào, phỏng chừng anh đã về lại nhà hàng kia.
“Em muốn giải thích cho anh một chuyện.” Giai Hòa nhỏ giọng nói.
“Ừ được.” Giọng nói của anh vẫn ấm áp như trước.
Giai Hòa rất sợ sau khi mình nói ra những lời này, khi hai người gặp lại hẳn sẽ vô cùng xấu hổ, nhưng nếu không nói ra…trong lòng như bị nghẹn lại.
“Em cảm thấy, dường như anh hiểu lầm một số chuyện,” Rốt cuộc Giai Hòa cũng lấy đủ dũng khí, “Chuyện ở nhà anh hai ngày trước thực sự là ngoài ý muốn, em không có mục đích riêng gì khác. Có thể Kiều Kiều hay nói đùa nên mới biến thành quan hệ như thế này,” Đầu dây bên kia vẫn chưa lên tiếng, giống như đang nghe, nhưng cũng giống như không tập trung lắm. Giai Hòa chỉ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng chậm, cô dừng một lúc lâu sau mới nói tiếp: “Chuyện tối hôm qua, thật ra không nghiêm trọng như vậy. Nhưng mà nếu cứ tiếp tục như thế, em sợ…thật sợ sợ sẽ thích anh mất.”
Một hơi nói xong, Giai Hòa lập tức thở nhẹ nhõm, căng thẳng áp di động sát ngay tai, lúc nào cũng sẵn sàng chuẩn bị tinh thần để nghe suy nghĩ của anh. Đó chỉ là nụ hôn bạn bè tạm biệt chứ là cái gì đâu.
Lúc mở lời, anh chỉ ôn hòa hỏi tiếp: “Còn nữa sao?”
“Đã hết rồi.”
Anh nói chờ, rồi im lặng. Ở đầu dây bên kia, âm thanh ồn ào chợt xa dần, phía sau cô là cuộc thảo luận lựa chọn tìm kiếm tài năng gì đó. Giai Hòa nhìn ánh đèn sáng rực rỡ ngoài cửa sổ, im lặng chờ anh.
Thật ra chính bản thân cô thực sự không thông minh, xung quanh đầy những mối quan hệ như vậy. Giữa nam nữ với nhau, chỉ cần biết cách xử lý thích đáng thì sẽ trở thành bạn bè. Nhưng Giai Hòa rất hiểu bản thân mình. Nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy, nhất định sẽ hoàn toàn chìm đắm. Sau đó, chắc chắn sẽ là bị thương.
Qua một lát, bên kia mới đáp lại: “Giai Hòa, em ở bên cạnh anh không có cảm giác an toàn hay sao?”
“Cũng không phải…” Trong nhất thời, Giai Hòa bị nghẹn lại.
“Bởi vì chúng vừa mới bắt đầu, anh không muốn khiến em chịu áp lực quá lớn,” Giọng nói của anh cũng nhỏ hơn, nhưng rất rõ ràng, “Anh biết, đối với nhữ