Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
ái, xe tiếp tục chạy dọc theo con đường bên tay trái. Đèn đường trong tiểu khu này không nhiều lắm, chỉ có thể nhìn thấy những chiếc xe gần đó. Mới đi qua hai ba căn hộ, đối diện còn có xe chạy tới. Bởi vì con đường khá hẹp, Dịch Văn Trạch khẽ bẻ tay lái qua một chút để chiếc xe kia đi qua. Giai Hòa vừa nhìn, bên trong là Cố Vũ.
Dường như hắn cũng thấy được Giai Hòa, rất nhanh đã dừng xe.
Trong lòng Giai Hòa lạch cạch mấy tiếng, đang muốn nói cái gì đó thì xe đã ổn định đỗ lại.
“Em có thể đi xuống một chút xíu để nói với anh ta mấy câu không?” Giai Hòa bồn chồn hỏi.
Dịch Văn Trạch cười cười: “Cần anh xuống xe không?”
“À…” Giai Hòa do dự.
Thật ra cô muốn xuống xe nói rõ ràng với Cố Vũ, tránh cho về sau lại gây thêm hiểu lầm gì đó.
“Muốn biết ý nghĩ của anh không?”
“Anh nói đi.” Giai Hòa vểnh tai.
“Em ở đây chờ anh, một phút.”
Anh đưa tay tháo dây an toàn xuống, nhìn Giai Hòa một cái, tựa hồ như đang hỏi ý kiến. Giai Hòa bị anh nhìn đến hoảng cả người, đại não lập tức trống rỗng, theo ánh mắt của anh mà bối rối gật đầu.
Mãi cho đến khi nghe tiếng cửa xe cạch một cái, Giai Hòa mới nghe thấy tim của mình đang đập, đập cực kỳ mãnh liệt.
Lúc trước, khi gan ruột Giai Hòa đứt từng khúc, cô từng thề phải tìm một người đàn ông còn tốt hơn cả Cố Vũ. Thậm chí, trong những cơn mơ không biết bao nhiêu lần, cô thấy mình kéo bạn trai mới, ngẩng đầu ưỡng ngực đi qua trước mặt Cố Vũ, hắn tức giận đến mức phun ba lít máu. Tất nhiên đây chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nhưng trước mắt giờ đây là dưới nhà mình, giấc mộng kỳ diệu đã thành sự thật. Chỉ là tính toán gặp gỡ đúng lúc thôi, bề ngoài như biến thành một cuộc PK rồi…[5'>
Giai Hòa, bình tĩnh, bình tĩnh…
Bình phục được vài giây, Giai Hòa vội vàng xoay người, ghé vào khoảng giữa cuarhai chiếc ghế, cố gắng tìm cách nhìn rõ tình huống sau xe. Từ góc độ này có thể nhìn thấy bóng dán Dịch Văn Trạch, anh rất nhanh đến chỗ Cố Vũ đỗ xe, cúi người nói với người bên trong. Trời rất tốt, không thấy rõ biểu cảm trên gương mặt anh. Giai Hòa chỉ cảm thấy hối hận, sợ Cố Vũ nói cái gì đó khiến anh hiểu lầm.
Cũng may, anh chỉ nói một câu như vậy liền đứng thẳng dậy, đưa tay vỗ vỗ nóc xe.
Tim Giai Hòa lập tức nhảy thẳng tới cổ họng, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào đó chờ đợi. Trong nháy mắt, đầu cô liền hiện lên vô số trường hợp. Nếu Cố Vũ xuống xe, nhất định chính mình phải lao xuống, che chở thần tượng trước rồi nói rõ ràng. Mà nói cái gì cho phải đây?
Đó là một vấn đề…nhưng không phải là vấn đề lớn nhất, lao xuống trước rồi tính sau.
Dù sao thì mặc kệ mọi thứ, cô không thể chờ như vậy được.
Ý niệm này vừa rơi xuống đầu, chiếc xe kia bỗng nhiên chuyển động, sau đó…đi rồi?!
Hai tay Dịch Văn Trạch đút trong túi quần, thực bình tĩnh đi tới, lên xe, lái xe, động tác cùng biểu cảm kia, nghiễm nhiên như là xuống xe trả tiền đổ xăng vậy, không có chút gì khác thường. Chỉ cảm thấy đôi mắt khuất sau vành mũ kia dường như không chân thật.
“Anh ta nói cái gì với anh thế?” Cô không yên lòng hỏi.
“Không nói gì cả.” Anh tập trung lái xe.
Tiêu rồi, nhất định là đã nói cái gì không nên nói.
Giai Hòa bồn chồn nhìn anh: “Anh ta nói cái gì với anh cũng không phải. Thật đó, em chẳng còn quan hệ gì với anh ta từ lâu.”
Dịch Văn Trạch nhìn cô một cái, sắc mặt bình thản.
“Thật mà,” Giai Hòa chỉ cảm thấy tâm hoảng ý loạn, muốn nói rất nhiều để giải thích, nhưng rốt cuộc lại không biết Cố Vũ đã nói gì, càng không biết nên giải thích cái gì…Cô nhìn Dịch Văn Trạch còn chưa nói lời nào thì nóng vội hơn, “Tuy rằng chúng ta bắt đầu không lâu nhưng em ghét nhất là loại người thay đổi thất thường, ăn trong bát nhìn trong nồi. Anh biết đó, đạo đức là một điểm mấu chốt rất quan trọng…”
Xe bỗng nhiên dừng lại, Giai Hòa càng hoảng, nhìn anh đăm đăm.
Anh khẽ cười: “Đến rồi.”
Ủa?!
Nghe thế Giai Hòa mới nghiêng đầu nhìn thoáng qua, quả thực đã đến dưới nhà.
Cô bối rối quay đầu lại, tiếp tục nhìn Dịch Văn Trạch: “Anh còn giận sao?”
Rốt cuộc Dịch Văn Trạch không nhịn được, cười ra tiếng: “Thật sự anh ta không hề nói một câu nào.”
“Một câu chưa nói đã đi?” Cô vẫn không thể tin được.
Nếu vừa rồi không nhìn lầm, hẳn là Dịch Văn Trạch chỉ cúi đầu xuống nói gì đó, xe liền đi.
Giai Hòa nhìn Dịch Văn Trạch gật, trong đầu chỉ nhảy ra hai chữ to màu đỏ —— ‘SecKill.’ [6'>
Dịch Văn Trạch cười, lắc lắc đầu: “Đi thôi.”
Anh nói xong liền mở cửa xuống xe.
Giai Hòa ngồi trong xe sửng sốt ba giây mới nhảy vội xuống, đi vòng qua xe đứng trước mặt anh: “Để em tự lên đi.” Nếu anh thực sự xuất hiện trước cửa nhà mình, chắc một trăm hai mươi phần trăm rằng bệnh tim mẹ Giai Hòa sẽ tái phát…
Dịch Văn Trạch cúi đầu nhìn cô: “Sao thế em?”
Đèn đường khá cũ, quầng sáng dịu nhẹ như ánh trăng.
Cả khuôn mặt Giai Hòa chìm trong mông lung trong quần sáng nhòa mờ ấy, đôi mắt nhìn anh không rời, có cái gì muốn nói lại phải do dự cân nhắc. Xung quanh rất yên tĩnh, dường như có thể nghe được tiếng người ta nấu cơm dưới lầu, thảo luận việc giá rau tă