XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.

n, nhưng cô cũng không dám cử động.
Kiên nhẫn kiên nhẫn, đến cuối cùng lại quẫn không chịu nổi. Nóng quá, thật sự là nóng quá.
“Dậy rồi?” Giọng nói rất êm ái, mang theo vẻ ngái ngủ.
“Ưm…” Cô không dám mở mắt.
“Ngủ thoải mái không?”
“Ưm…”
Thoải mái, rất là thoải mái, nhưng mà thật sự thoải mái quá…
Muốn tắm rửa hay không? Anh ngồi xuống, dùng chăn cuốn Giai Hòa lại, để cô ngồi lên đùi mình. Đến lúc này cô mới bị bắt mở mắt ra, em còn muốn ngủ tiếp một lúc nữa. Anh cầm đồng hồ bên gối nhìn, sắp mười một giờ rồi, hay là ăn trước cái gì đó? Ừ, cô chột dạ đến mức rối tinh rối mù, chỉ có thể gật đầu nghe theo.
Thật sự là hối hận đến xanh tím ruột gan, rõ ràng là một chuyện rất lãng mạn mà. Trước quần chúng dân chúng tỏ tình, bữa tối với ánh nến, say rượu đúng lúc, sau đó…Vấn đề là đây, mình hoàn toàn không thích hợp để say rượu.
Trên thảm màu xám là quần áo của hai người, cái lớn cái nho nhỏ, lộn xộn mà ấm áp.
Anh vừa ôm cô vừa nhặt lên quần áo rơi bên giường đêm qua của hai người. Đến lúc cầm áo sơmi chuẩn bị mặc vào, Giai Hòa đột nhiên kéo tay anh lại, đại nghĩa ngất trời nói: “Nếu không thì làm một lần nữa đi.”
[1'>: Từ dùng là ‘lão bản nương’ – phu nhân / vợ ông chủ / bà chủ. Tác giả có dùng số 3 để nói, nhưng dùng vợ ông chủ mình thấy không thích hợp nên thay đổi ở đây một chút xíu nha ; ;






Bàng hoàng không ngăn được
Ngón tay mảnh khảnh hoàn toàn nắm lấy bàn tay anh.
Vẻ mặt kia rất nghiêm túc, không giống như yêu cầu mờ ám nào đó mà là biểu cảm của việc gây chuyện thì phải bồi thường.
Giai Hòa nhìn tầm mắt anh trượt xuống mới phát giác mình đang nói cái gì, nhanh nhẹn rút tay về, lui lại khóa chặt mình trong chăn oán hận không thôi. Rất, rất, rất xúc động. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Ngày hôm qua còn có cồn, có ánh trăng, có đêm khuya, ba yếu tốt lãng mạn bậc nhất kích thích mới có đủ dũng khí. Nhưng mà bây giờ, cô nhìn bóng dáng Dịch Văn Trạch, đây là giữa ban ngày ban mặt trời đất tươi sáng a…
Dịch Văn Trạch lập tức buông áo sơmi ra, cô run run.
Nói cho hết lời, một người thì mặt mỗi lúc một hồng, một người thì cười càng lúc càng thâm.
Phải nói rõ ràng sao? Nhưng trong lời nói của em có chuyện…
Cô còn muốn giải thích tiếp đã bị anh đặt yên ổn lên giường, tay lập tức nắm chặt chăn, điên cuồng nghĩ không khẩn trương không khẩn trương. Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch ôm lấy cô, hôn xuống, cô còn mơ mơ màng màng nghĩ, không khẩn trương không khẩn trương…Thật ra cô cũng không biết, vì mình đang nhắm chặt mắt, toàn bộ mặt đều nhăn nhó lại, giống như thịt bò nằm giữa thớt.
Điều hòa không bật, nhiệt độ trên cơ thể Giai Hòa nhanh chóng nóng lên, hô hấp của cả hai cũng dần dần quyện lại, không biết là ai đã khiến ai rối loạn. Mồ hôi rịn khắp người, dinh dính ẩm ướt. Không biết từ lúc nào cô đã túm lấy cổ tay anh, mạch đập rất khó nhận thấy, nhưng cảm xúc dưới đầu ngón tay lại vô cùng rõ ràng.
“Mười hai giờ anh phải ra ngoài.” Rốt cuộc anh chống khuỷu tay, rời khỏi người cô, cười nói: “Một giờ quá gấp.”
Thời gian không thích hợp, thời cơ không thích hợp, anh không nghĩ phải vội vã như vậy, cũng không cần phải vội vã như vậy.
Đến lúc này Giai Hòa mới tỉnh mộng, lăn qua lộn lại cân nhắc câu anh nói lúc nãy, soạt một cái mặt liền biến thành quả cà chua.
Cô không lên tiếng, cũng không mở mắt.
Mãi cho đến khi giường lún xuống mới cảm giác xung quanh nhẹ nhàng hẳn, Giai Hòa choàng tỉnh từ trong mộng, rốt cuộc khi dám mở mắt nhìn anh đã vào toilet.
Phù.
May mắn, mất mát? Thật đúng là rối rắm a…
Chỉ cách một cánh cửa, mãi cho đến khi nghe tiếng nước chảy, cô mới chui ra khỏi chăn, nhanh nhẹn mặc quần áo. Ngồi nghiêm chính một phút lại cảm thấy không ổn, quy củ dọn dẹp giường gọn gàng, sửa sang lại quần áo của anh, cho đến khi không còn không khí mờ ám gian tình nữa mới yên tâm.
Tiếp tục ngồi nghiêm chỉnh.
Anh bỗng nhiên gọi cô.
Giai Hòa nịnh nọt chạy tới cửa, hỏi có chuyện gì vậy? Giúp anh lấy một bộ quần áo sạch sẽ, áo sơmi và quần. Anh rất bình thường đưa ra yêu cầu. Áo sơmi và quần nha…Giai Hòa lập lại một chút, thực tự nhiên nhảy ra vấn đề có muốn lấy đồ lót luôn hay không, cũng may nhanh chóng dừng lại, anh chỉ yêu cầu lấy quần áo.
Cho đến khi ăn cơm tối anh mới nhắc đến việc ngày hôm sau mình sẽ vào phim trường, bắt đầu quay phim mới, cho nên tối nay sẽ rời khỏi Bắc Kinh. Giai Hòa ngây ngốc nhìn anh, hơi thẫn thờ.
Đôi mắt chớp chớp, nghẹn một lúc lâu mới hỏi: “Sao anh không nói sớm một chút?”
Vào phim trường, chính là sẽ không gặp một thời gian, thế nhưng cô lại không biết chút gì.
“Anh gửi cho em lịch làm việc em vẫn chưa xem sao?”
Giai Hòa ừm một tiếng, lập tức hiểu được là sơ sót của mình. Lúc anh gửi tới còn bận rộn ngọt với mật, thật sự không coi được một chữ nào. Cô cúi đầu thái thức ăn, tiếng lạch cạch gần như bắt kịp với nhịp tim đập.
“Thực xin lỗi,” Mãi đến khi thức ăn đã xào chín, Giai Hòa mới chủ động nhận sai, “Em chưa