XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

ng chừng cũng chỉ có thể trả một phần ba. Đang lúc trong đầu còn đang nhanh chóng đổi tài sản, anh mới nói: “Đàn ông Trung Quốc từ xưa đến nay đều nhận giáo dục truyền thống tốt đẹp, chính là mua nhà, cưới vợ và sinh sinh con. Vợ à, em chỉ cần tập trung làm tốt chuyện cuối cùng là được.”
Cô à một tiếng, hoàn toàn ‘yển kỳ tức cổ’ (xếp cờ im trống.)
Phòng ngủ lại có đặt một chiếc giường, chỉ có một chiếc giường mà thôi.
Mãi cho đến lúc được anh đặt lên giường, Dịch Văn Trạch mới ngồi xuống hỏi: “Em muốn tắm trước không?” Ánh mắt Giai Hòa mơ hồ, nhìn chung quanh: “Anh xem một nghèo hai túng như thế này có thể tắm rửa sao?”
Nửa đêm hơn hai giờ, chẳng lẽ thật phải đi cửa hàng tiện lợi mua nhu yếu phẩm hay sao?
“Trong phòng tắm hẳn là đầy đủ cả,” Anh đứng lên, “Trong vali anh có quần áo của em, còn có cả kính sát tròng.” Giai Hòa cảm thấy mờ mịt, vâng một câu, đờ đẫn như khúc gỗ đi vào phòng tắm.
Quả thật đầy đủ mọi thứ a. Giai Hòa nhìn nhìn những chai sữa tắm cùng dầu gội đầu chưa mờ, còn có cả khăn tắm, càng mờ mịt. Vặn nước, rất nhanh đã bốc lên làn khói trắng mỏng. Lúc này Dịch Văn Trạch mới gõ cửa đưa quần áo vào, Giai Hòa cầm lấy từ khe cửa, vừa nhìn thoáng qua liền sụp đổ. Ai có thể nói cho cô, mấy cái quần áo trong ngoài chưa gỡ nhãn mác đó là ai đã đi mua…
Chú thỏ con vừa tới cửa, vạc đã nấu xong nước, đồ gia vị đầy đủ, dao nĩa vào chỗ.
Đây chính là cảm giác hiện tại của Giai Hòa.
Cô nhìn cánh cửa kia, đóng hay khóa cũng phải ‘bồi hồi’ nửa tiếng, cảm thấy chính mình đang bị tra tấn đến điên rồi.
Sau đó hạ quyết tâm, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, lúc đi ra cũng thành thành thật thật bỏ nhãn quần áo, ngay cả nút cuối cùng trên chiếc áo hở cổ cũng cài lại cẩn thận mới chầm chậm đi ra ngoài.
Không có dép đi trong nhà, chỉ có thể chân trần đi lên sàn, để lại một hàng nước đọng.
Cô ngẩng đầu muốn nói, mới nhìn thấy Dịch Văn Trạch đang cởi quần áo, nửa người trên đã phong cảnh thoáng đãng, quần jeans cũng đã tháo thắt lưng, mỗi bước đi là chiếc quần lại rớt xuống một tý. Ánh đèn không sáng cũng không tối, vừa đủ. Anh nhìn Giai Hòa: “Rất lạnh sao?”…Giai Hòa máy mắt mấy cái, lại máy mắt mấy cái, vô cùng mất tự nhiên bảo một chút, sao đó nghiêm trang đi đến cái vật duy nhất có trong phòng, một cái giường vô cùng lớn.
Tuyệt đối là cố ý, cố ý!
Anh không thể vào phòng tắm rồi mới cởi quần áo sao?
Cạch một tiếng, anh đã đóng cửa lại sau lưng cô.
Đến lúc này hai mắt Giai Hòa mới đẫm lệ ngồi lên giường. Giường thật lớn trong phòng thật lớn, ngoài ra không còn một cái gì khác. Ngay cả mượn cơ hội xem tivi dời sức chú ý đi cũng không có.
Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch tắm xong đi ra, cô vẫn cúi đầu ngoan ngoãn ngồi, chân cọ cọ lên sàn, thật ra toàn thân đã cứng ngắc đến phát mệt. Hoàn toàn không giống như lần đầu tiên, tuyệt đối là anh thừa dịp mình đang đau răng mà ra tay đánh lén, nhưng lần này là tắm rửa bắt đầu đâu vào đấy…Ầy, cùng đợi.
Giai Hòa thấy chân Dịch Văn Trạch tới gần, đang đứng trước mặt mình: “Ngày mai em đi mua đồ nội thất?”
“Mua nội thất?” Đến lúc này Giai Hòa mới ngẩng đầu lên, nhìn anh đang dùng khăn tắm lau tóc, sau đó…sau đó hoàn toàn ăn món mặn. Chính mình mặc nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn, vậy mà anh cái gì cũng không mặc…
“Lên giường nói, đã khuya.”
Giai Hòa ừm một tiếng, từ từ cúi đầu, rất chậm rất chậm cởi quần áo.
Vừa mới cởi áo ngoài mà đã bắt đầu đổ mồ hôi, bi ai mặc niệm đã tắm rửa sạch sẽ…Dịch Văn Trạch nhìn cô bày ra dáng vẻ như sơn dương chờ làm thịt, hai tai đều đỏ bừng, khóe miệng nhếch lên, trực tiếp ôm cô lên giường, thay cô cởi từng thứ một ra.
“Để em tự làm đi…” Giai Hòa cảm thấy không phải anh đang cởi đồ mà còn ‘bất động thanh sắc’ làm chút chuyện gì khác.
“Em quá chậm, vợ à.” Dường như anh đang cười, “Anh mệt chết được.”
Cái này gọi là mệt mỏi sao?
Giai Hòa nhận mệnh ôm anh, vẫn là không khống chế được, từ đầu ngón tay cho đến trái tim đều run run. Rõ ràng đang là mùa thu nhưng rất nhanh lại nóng đến không chịu được, cơ hồ có thể cảm giác mồ hôi đã nhỏ xuống.
Mãi cho đến khi tay anh áp sau cổ, cúi người xuống dưới, Giai Hòa mới trừng mắt nhìn: “Cái đó đó, anh quên cái gì rồi kìa.” Anh cố ý cười: “Cái gì?” Giai Hòa trốn tránh: “Không phải là anh không chuẩn bị đồ đạc đó chứ, quên mất cái quan trọng nhất đó?”
“Vợ à, anh có một đứa cháu trai rất đáng yêu,” Anh nhẹ nhàng mơn trớn vành tai cô, “Đã sắp hai tuổi.”
Giai Hòa ừ, trong giọng nói có âm rung, không nên làm như vậy để phân tán lực chú ý a…
“Em xem, anh đã hơn ba mươi tuổi.” Dịch Văn Trạch cúi đầu, hoàn toàn giữ lấy môi cô. Khớp hàm Giai Hòa như nhũn ra, chỉ còn nhớ đến câu sau cùng của anh. Mãi cho đến khi hoàn toàn xâm nhập, anh mới hoàn thành nửa câu sau: “Nên muốn có con.”

Đến cuối cùng, anh rốt cuộc đã bế Giai Hòa đi tắm rửa, ngay cả mí mắt cô đều dính chặt vào nhau, cả người co mình trong bồn tắm lớn, thấp giọng thì thào, về sau nhất định phải đi thăm trường quay nhiều hơn, không thể lâu như vậy mới gặp một lần, đáng