XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.

ng Ưu Hoa không thể nhịn, cũng không cần nhịn nữa, cầm vai cô, nhìn xem cô cuối cùng là đang làm cái gì.
Khuôn mặt không trang điểm của Dương Phỉ Nhi tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy, cho nên cô vội che mặt đi. Nhưng là ngón tay còn chưa che kín, lại bị Lương Ưu Hoa kéo ra, thậm chí còn kìm tay cô lại. Vì thế, cô đột nhiên cảm nhận được thế nào là thế giới xoay chuyển.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt trái xoan thanh thuần đập vào mắt Lương Ưu Hoa: dáng vẻ không trang điểm của Dương Phỉ Nhi cùng với lúc trước như hai người khác nhau, sự giảo hoạt lúc trước không sót lại gì. Nếu không có cái đầu xoăn kia thì cô rất giống em gái hàng xóm. Lương Ưu Hoa chập chạp chớp mắt, khen ngợi từ tận đáy lồng: “Wow! Xinh thật!”
“?!”… Dương Phỉ Nhi xác định, cũng khẳng định đây không phải lời khen, cô nheo mắt lại thề: Lương Ưu Hoa! Tôi không cho anh thê ly tử tán, cửa nhà nát tan thì Dương Phỉ Nhi sẽ chuyển thành họ anh!
(Thề chuẩn CMNR)
Ở cảnh cục
Lương Ưu Tuyền đã sớm tiễn Tả Húc và luật sư rời đi, nhưng cô vẫn ngơ ngác đứng trong nội viện như thế. Bởi sau khi Tả Húc vô tình nhìn thấy cái thiệp cưới trên bàn cô, cũng không có hỏi ý cô mà đã hẹn cô sẽ gặp nhau tại hôn lễ của Lâm Trí Bác với Tiếu Hồng.
Còn có, Tả Húc trước khi lái xe rời đi đã trả lời vấn đề cô đưa ra khi trước, đó là vì sao hắn phải tự mình đến nộp tiền bảo lãnh cho Dương Phỉ Nhi.
Tả Húc nói: hắn chỉ là mượn cơ hội đến gặp cô.
.
.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: gần đây có rất nhiều độc giả hỏi bộ truyện này có ngừng không hay là kết thúc mở, đáp án của tôi là: KHÔNG!!
Vì đảm bảo cho lợi ích của mọi người, bài viết này được tung ra tại ngày, hoặc cách ngày tôi kết thúc một ngày. Tôi phúc hậu không nào, mau lại đây tung hô tôi (⊙v⊙).






Cuối tuần trời trong nắng ấm, Lương Ưu Tuyền bò xuống giường, đứng trên ban công làm vài động tác thể dục. Cô nghiêng đầu nhìn lên trời xanh, mưa đi chứ, mưa đá luôn đi, tốt nhất là khiến cô dâu ướt sũng đi!
Nhưng mà có vẻ nguyền rủa ác ý này của cô sẽ không thành hiện thực. Mặt trời vẫn rực rỡ chiếu sáng, trời không gợn mây.
“Tiểu Tuyền, cho anh một cái lì xì đi.” Lương Ưu Hoa mồm ngậm bàn chải đẩy cửa ra.
Lương Ưu Tuyền lôi từ trong ngăn kéo ra một cái: “Anh đi không?”
“Rảnh cũng là rảnh mà. Dù sao anh chủ yếu vì em mà đi đấy. Lỡ như em không khống chế được thì ít nhất bên cạnh cũng có một người chăm sóc em.” Lương Ưu Hoa nói thật lòng. Không chừng Lương Ưu Tuyền sẽ nổi lửa giẫm nát bánh kết hôn của nhà người ta thì sao?
Lâm Trí Bác chăm chú nhìn, trong lòng có chút căng thẳng. Hắn cẩn thận giơ tay ra: “Lương đại ca, đã lâu không gặp.”
Lương Ưu Hoa lấy lại tinh thần, vỗ vỗ cánh tay Lâm Trí Bạc, nói một câu chúc phúc mà cũng không giống chúc phúc: “Sống tốt, làm người tốt, đừng có làm những chuyện thay đổi thất thường nữa. Còn có, không cần lo lắng cho Tiểu Tuyền của chúng tôi, con bé đã tìm được đối tượng rất tốt rồi.”
“…” Lâm Trí Bác cười gượng hai tiếng, mời hai vị khách quý vào giáo đường.
Lương Ưu Tuyền vừa đi vừa cho Lương Ưu Hoa một cùi chỏ: “Anh nói với anh ta mấy cái đó làm gì, sớm biết thế này không nên cho anh tới.”
Lương Ưu Hoa cười không đáp. Dù sao cũng là em gái ruột của mình, hắn hiểu Lương Ưu Tuyền hơn bất kì ai. Con bé là kiểu người nói năng chua ngoa nhưng lòng mềm như đậu, nhìn thì hung hãn nhưng rất dễ mềm lòng. Giống như hồi bé, trong chung cư có đứa bé cướp đồ chơi của con bé vậy. Rõ ràng là đối phương tranh cướp, tuy động thủ trước lại là nó, nhưng khi nhìn thấy đứa bé kia ngồi khóc to thì trong lòng con nhóc này lại có cảm giác tội lỗi. Cho nên người khác hài lòng hay không hài lòng hắn không thèm để ý, dù sao cũng không thể để Tiểu Tuyền nhà hắn chịu oan ức.
Lúc này có một chiếc xe Lincoln đỗ bên cạnh, nhưng người xuống đầu tiên cũng phải Tả Húc mà lại là Dương Phỉ Nhi. Dương Phỉ Nhi đeo kính râm lên, ngoắc ngoắc Tả Húc đang ngồi trong xe: “Baby, xuống đi chứ.”
“…” Tả Húc ngồi một mình trong xe sầu não. Hắn chỉ là đứng dưới gọi cho lái xe Trương Cường một cú điện thoại, nói Trương Cường giúp hắn đem lễ phục xuống, sao lại đem luôn cả Dương Phỉ Nhi theo thế này?
Trương Cường nắm tay lái, áy náy nhìn Tả Húc, tạ lỗi: “Xin lỗi tổng giám đốc, Dương chủ tịch chỉ thuận miệng hỏi tôi một lúc, không ngờ…”
Tả Húc xua xua tay, mở cửa xe. Dương Phỉ Nhi đã đến rồi, hắn còn làm gì được nữa?
Tả Húc mặc một bộ âu phục đen, Dương Phỉ Nhi thì mặc một bộ đồ nóng bỏng màu đỏ. Sự xuất hiện của bọn họ gây ra bạo động không nhỏ.
Lương Ưu Tuyền ngẩng đầu, đang nghĩ xem nên nói gì với Tả Húc thì hắn đã tự động ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh trai em đi toilet rồi, đây là chỗ anh ấy.” Lương Ưu Tuyền nhỏ giọng nhắc.
“Tới trước được trước. Anh ấy cũng đâu có mua vé.” Tả Húc nhướn mày.
“…” Lương Ưu Tuyền biết rõ quan hệ hiện tại của hai người, khắc chế xúc động muốn đấu võ mồm lại, định chuyển chỗ khác. Nhưng lại nói, cô muốn chuyển cũng không nổi. Có một số khách nh