XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.

n nhỉ? Dám dùng thủ đoạn ấy với cả cảnh sát sao?”
“Có gì mà phải tức giận? Cùng lắm mấy ngày nữa thì bọn họ cũng quên cô đi thôi.” Tả Húc vuốt vuốt áo, nhất phái tự tại.
Lương Ưu Tuyền đảo mắt, kéo Tả Húc về phòng. Cô mượn đề tài để nói chuyện: “Anh kiếm tiền thế nào tôi mặc kệ, nhưng tôi tò mò muốn biết mấy người trên mạng viết cái gì.” Cô nghi Tả Húc là thông qua internet để cùng tội phạm liên hệ, cho nên cực kì cần password máy tính để vào xem xét.
“Password là 1234.”
“?! …” Lương Ưu Tuyền nghe thế thì dừng lại, im bặt. Cô ngoái lại nhìn về phía sau, thấy hắn tươi cười với vẻ mặt “tôi hiểu cô mà”, trong lòng cực kì ức chế.
“Anh có biết tôi đang nghĩ nên cho anh một trận không?”
“Tôi đã nói từ trước rồi mà. Cô cứ bám theo tôi ở chỗ này cũng không chiếm được thông tin gì có giá trị đâu.” Tả Húc nhẹ nhàng vứt ra một ánh mắt mê hoặc.
Lương Ưu Tuyền sợ nhất chính là gặp phải loại đối tượng như thế này. Từng câu từng chữ của hắn đều là nói thật, nhưng thật ra chẳng có câu nào là đáp án cả. Giống như có người đang đặt một cái bẫy, dù không muốn cũng phải bước vào, mà bước vào rồi lại chỉ có thể đứng đó, không cách nào thoát ra được.
Đúng lúc này, cái loa công suất lớn bắt đầu phát ra tiếng gọi mọi bệnh nhân về phòng nghỉ ngơi. Có một nhóm y tá chạy trên mặt cỏ đuổi bắt một nhóm “Mặt trăng”, “Hằng Nga” và “Thỏ ngọc” (QLCC: chính là mấy người hoang tưởng đấy ạ). Lương Ưu Tuyền thấy bọn họ mồ hôi đầm đìa đang đuổi theo mấy bệnh nhân thì cũng nhiệt tình giúp đỡ, giữ được hai bệnh nhân cùng phòng với nhau. Cô mỗi tay xách cổ một người, kiên quyết kéo bọn họ về phòng bệnh.
Tả Húc nhìn Lương Ưu Tuyền, tự nhiên không kiềm chế được rùng mình.
Một lúc sau Tả Húc và Lương Ưu Tuyền cùng quay trở lại phòng bệnh. Lúc mở cửa Lương Ưu Tuyền chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động lạ. Cô kéo Tả Húc, đứng lên che chắn cho hắn, tai nghiêng nghiêng nghe ngóng…
“Làm sao vậy?”
Lương Ưu Tuyền ra dấu im lặng, chăm chú lắng nghe… Tích tích tích tích…
Cô cẩn thận lại thêm một bước nữa, tiếng đồng hồ vốn có quy tắc ban nãy bỗng nhiên nhanh hơn, liên tục vang lên. Cô trong mắt kinh hãi, bởiv ì tình hình lúc này dù chạy cũng không kịp nên cô nằm úp xuống, sau đó cô đột nhiê nnhớ ra. Lương Ưu Tuyền đẩy ngã Tả Húc rồi nhảy lên lưng hắn, hai tay bảo vệ đầu của hắn, dùng chính thân mình để che chắn cho hắn.
Chỉ nghe thấy có một tiếng nổ lớn, phòng bệnh nháy mắt bị bom phá tan.
Cùng lúc đó còi báo động vang lên nhức óc, các y tá xung quanh đều hoảng sợ. Tất cả các bệnh nhân đều bị hoảng loạn.
Lương Ưu Tuyền cố hết sức bò lên, vỗ vỗ Tả Húc lúc này sắc mặt tái nhợt: “Xem đi. Kẻ thù tới tìm tận cửa… Á?!…”
Cô nói còn chưa hết câu, đã bị Tả Húc một tay ôm gọn vào trong lòng.
Lương Ưu Tuyền cảm thấy hình như hắn đang run rẩy, cô xoa xoa lưng hắn như dỗ một đứa trẻ nhỏ: “Không có việc gì, không có việc gì. Tôi sẽ bảo vệ anh.”
Tả Húc nghe vậy càng không vui. Hắn siết chặt hai vai Lương Ưu Tuyền, không hề cảm kích, thậm chí có phần kích động hỏi: “Thừa hơi, ai cần cô bảo vệ? Tôi nói tôi muốn được cô bảo vệ sao?!”
“…” Lương Ưu Tuyền hai vai bị hắn siết rất đau, đến mức mất hết khả năng mở miệng. Thấy một cánh tay Lương Ưu Tuyền bị thương, Tả Húc ôm cô vào lòng, dứt khoát đưa cô đến phòng cấp cứu.
10 phút sau cảnh sát đi đến hiện trường. May mắn là lực sát thương của bom nhỏ nên không nhiều thiệt hại, cũng không có thương vong. Nhưng phòng Lương Ưu Tuyền thì đã biến thành là một đống hỗn độn cộng với mùi khói súng nồng nặc. Căn cứ vào việc nạn nhân là bệnh nhân tầm thần, đồn công an đem vụ án lên trình báo với đội cảnh sát hình sự để điều tra.
Trong phòng cấp cứu
Y tá đang giúp Lương Ưu Tuyền rửa sạch miệng vết thương. Những mảnh vỡ của ván cửa khi bay ra đã đâm rách làn da cô, tuy nhiên vết thương không tính là nghiêm trọng.
Chờ băng bó xong, Lương Ưu Tuyền ôm cánh tay đi tìm Tả Húc. Cô tìm khắp nơi trong bệnh viện, rốt cục thấy hắn đang ngồi trên sân thượng. Tả Húc ngồi trên hàng rào, tay cầm điếu thuốc, vừa hút vừa ngắm trăng.
Lương Ưu Tuyền không biết rốt cục hắn đang tức giận hay là sợ hãi. Tức giận thì chẳng có đạo lý gì cả, mà sợ hãi thì sao thấy không giống lắm.
Cô leo lên ngồi cạnh Tả Húc: “Anh không cần cảm thấy áy náy. Đấy là công việc của tôi.”
Tả Húc nhìn những ngụm khói đang bay lên, không nói gì.
Lương Ưu Tuyền mím môi: “Tuy lực sát thương của bom không lớn, nhưng đủ để lấy mạng anh. Hiện giờ hoàn cảnh của anh đang vô cùng nguy hiểm. Tôi đã liên hệ với tổ chuyên án, chốc nữa sẽ có người đón chúng ta.”
Tả Húc dập mẩu thuốc, cười vô cảm, nâng cánh tay bị thương của Lương Ưu Tuyền lên: “Tôi chán ghét những người phụ nữ tự chủ. Cực kì chán ghét, cực kì phản cảm…”
“Tôi nói anh nghe, đây là công việc của tôi. Anh cho rằng tôi muốn tôi muốn chết chắc?”
“Nếu chết thật thì sao?”
“Nếu chết thì đó chính là số mệnh. Chẳng lẽ tôi chết còn biến thành quỷ tìm anh đòi mạng sao?” Lương Ưu Tuyền không cho là đúng cười.
Tả Húc lẳng lặng nhìn cô, sự tức giận ban