Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

“…” Tả Húc nín thở. Thông quả nét mặt cùng với nội dung câu hỏi, có lẽ cô ta không nhớ gì hết.
“Gọi cô nhân viên đó đến đây một lát.” Lương Ưu Tuyền vốn nghiêm cấm người lạ bước vào đây. Nếu có người giúp cô thay đồ, nhất định là đã phát hiện cảnh huy của cô rồi. Cô phải nói với người đó giữ bí mật mới được.
Tả Húc gật đầu, vờ vịt mờ điện thoại ra và… tiến hành một cuộc điện thoại như sau.
Tả Húc: “Phòng quét dọn đó hả? Cái cô nhân viên hôm qua tôi gọi lên đâu?”
Đinh Đới Vĩ: “Nãi Đường thân yêu, tối hôm qua vui vẻ chứ? Hố hố hố…”
Tả Húc: “Hả? Cô ta trực ca đêm à?”
Đinh Đới Vĩ: “Tiểu tử, cậu dùng mấy trò bịp này chứng tỏ tối qua đã làm hết rồi đúng không? Hố hố…”
Tả Húc: “Hừm… Cô ta về nhà đón con? Xin nghỉ rồi? Ồ…”
Đinh Đới Vĩ: “Đúng vậy đúng vậy. Cô ta phát hiện mình mang thai, nhưng không biết ai là cha đứa nhỏ.”
Tả Húc: “Ra là thế… Tốt, tôi hiểu rồi.”
Đinh Đới Vĩ: “Này, Lương Ưu Tuyền gọi cho tôi, nói có việc tìm cậu đó ~~~”
Tả Húc hỏa tốc ngắt máy, nhìn Lương Ưu Tuyền tiếc nuối: “Cô nghe rồi đó. Có cần địa chỉ nhà đối phương không?”
“…” Lương Ưu Tuyền day day thái dương. Nghỉ việc rồi thì tốt, nhưng sao trùng hợp thế nhỉ?
Tả Húc thần sắc thản nhiên, quay người đi vào bếp tự rót cho mình một ly cà phê. Hắn kiêu ngạo tự tán dương chính mình.
Lương Ưu Tuyền lại nhớ đến việc mình chưa kịp tắm bèn quay đi. Nhưng tại sao trong đầu cô quay đi quay lại cảnh Tả Húc nằm trên người mình thế này?! Chẳng lẽ cô lại mơ một giấc mơ như thế?! Nghĩ vậy, Lương Ưu Tuyền không khỏi rùng mình. Không ngờ cô cô đơn bao nhiêu năm, đến mức mơ thấy cả chuyện đó! Ôi chúa ơi, chết mất…
Trong lúc tắm, Lương Ưu Tuyền vô tình nhìn thấy trên đùi mình có một mảng máu đọng tím bầm. Haiz, rốt cuộc hôm qua cô uống bao nhiêu để đến mức có thể bị va đập tại một chỗ nhạy cảm như vậy? Lương Ưu Tuyền nói với bản thân, đây chính là một bài học nghiêm trọng. Từ nay về sau tuyệt đối không được uống rượu Tây. Đây là lần tiên uống say mèm, cũng phải là lần cuối cùng.
(Nhắc mới nhớ, uống hết một chai Vodka như thế, may mà cô không bị trúng “độc rượu”!)

Lúc Lương Ưu Tuyền bước ra ngoài, phát hiện có một suất cơm thịt bò được đặt sẵn trên bàn.
Tả Húc đang ngồi đánh máy lạch cạch, nói như không: “Ăn cơm đi.”
Vừa vặn đúng lúc Lương Ưu Tuyền đang đói bụng, liền xúc một miếng đưa vào miệng: “Giữa trưa rồi sao anh vẫn ở nhà?”
“Ah, tôi có ra ngoài một chuyến rồi.” Tả Húc khẽ liếc cô một cái: “Cô có xem qua phim người lớn bao giờ chưa?”
“…” Lương Ưu Tuyền dừng trong chốc lát rồi mới gật đầu: “Trong lúc điều tra thường phải xem mấy cái băng ghi hình sinh hoạt của nghi phạm. Đôi khi cũng có những cảnh abcxyz. Sao anh hỏi thế?”
Đã nói rồi mà, nhất định Lương Ưu Tuyền từng xem phim đen. Điều tra án thì sao? Vẫn là phim đen thôi.
“Đang hỏi anh đó. Sao không nói gì?”
“Không có gì đâu. Tôi vừa nhìn thấy tin tức mới nhất. Này…” Tả Húc đẩy laptop ra, nói: “Có một cô diễn viên vì muốn được nâng đỡ nên đã cùng một nhà phê bình nghệ thuật trên giường. Thật đáng tiếc là có một phóng viên đã đặt sẵn máy quay trong khách sạn.”
“Tự ý đặt máy quay quay trộm chuyện riêng tư của người khác là phạm pháp. Nhưng dù sao tôi cũng thấy mấy sự việc kiểu này bị đưa ra ánh sáng là tốt. Coi như bài học để đời cho mấy người đó đi.” Lương Ưu Tuyền lại nhớ tới Tiếu Hồng cũng đang lằng nhằng cùng người đàn ông kia. Đương nhiên, mỗi người đều có cách nghĩ của riêng mình, chỉ cần không vi phạm pháp luật thì ai làm gì cũng được.
Tả Húc quan sát nhất cử nhất động của cô, có lẽ thật sự cô ta quên hết rồi. Bây giờ hắn đã có thể cởi áo chống đạn ra chưa nhỉ?
“Đúng rồi. Hôm qua lúc ở bếp…”
“Khụ khụ khụ… Làm sao?” Tả Húc vừa mới nhấp một ngụm cà phê, nghe Lương Ưu Tuyền nói thế suýt thì sặc.
Lương Ưu Tuyền một tay chống cằm, một tay gõ mặt bàn: “Tôi nhớ rõ, hình như tôi có cường hôn anh…”
“…” Tả Húc chậm rãi đóng laptop lại, hai tay để trên trán, ủy khuất nói: “Tôi còn nghĩ cô đã quên, ra cô còn nhớ rõ… Tôi lúc ấy không đẩy cô ra được, nên đã bị cô… Ai, thật ra thì cả đêm qua tôi không ngủ nổi. Tuy rằng chỉ là hôn, nhưng cơ thể tôi đã bị vấy bẩn… Tôi cảm thấy quá hổ thẹn với người yêu của mình…”
“…” Lương Ưu Tuyền ngây thơ chớp mắt, lại thấy Tả Húc bộ dạng thống khổ như thế lập tức cảm thấy tình thế quá nghiêm trọng. Vì thế cô đứng dậy, cúi đầu tạ lỗi: “Thật xin lỗi, tôi lúc ấy say quá. Nếu anh không biết làm thế nào để giải thích với Đinh Đới Vĩ, tôi đồng ý đứng trước anh ta tạ lỗi.”
Tả Húc một tay che miệng, cố nén cười. Tuy cảnh sát đúng là giỏi quan sát đấy, nhưng đừng quên hắn vốn là một diễn viên thiên tài.
Thật chậm rãi, Tả Húc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ… Thần sắc ảm đạm phiền muộn.
Lương Ưu Tuyền xấu hổ đứng chôn chân tại chỗ. Khó trách hôm nay Tả Húc cư xử kì lạ, thì ra hắn đang đau khổ không cách nào giải thoát. Tuy rằng cô không thích những tình yêu đồng tính, nhưng nhìn Tả Húc đau khổ suy nghĩ như thế này lại khiến cô cảm động. Đúng là một tình yêu chân thật, hiếm có quá!
Tả Hú


pacman, rainbows, and roller s