Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1450 lượt.

ểu vì sao hắn nhất quyết lui về phía sau sân khấu.
“Ba, Lương tiểu thư là vệ sĩ của Tiểu Húc thôi mà. Ba đừng làm khó người ta chứ.” Ngô Thiên Khải ra mặt giải vây.
Lương Ưu Tuyền nghe thế chỉ biết cười gượng hai tiếng. Chuyện này cô vốn cũng không có quyền can thiệp.

Bởi vì Tả Húc nhất quyết từ chối nên bữa cơm có phần hơi nặng nề. Ngô đạo diễn trước khi lên xe còn nói, nếu Tả Húc nhất quyết không đóng, vậy ông sẽ trở về Hollywood luôn.
Tả Húc thấy thế rất khó xử. Mời được Ngô đạo diễn là mơ ước của không biết bao nhiêu công ty nổi tiếng, nay hắn đã mời được rồi thì lại xuất hiện vấn đề diễn viên chính. Tả Húc tuyệt đối không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, vì thế hắn quyết định sẽ thay đổi phương pháp, quyết định thương lượng với Ngô Thiên Khải, mong anh ta khuyên Ngô đạo diễn thay đổi ý định.
Ngô Thiên Khải đương nhiên đồng ý, nhưng hắn cũng đưa ra điều kiện: “Tiểu Húc, tôi ở trong nước cũng không có nhiều bạn bè, hay cậu cho tôi “mượn” vệ sĩ của cậu kết bạn vài ngày đi, được không?”
Tả Húc có chút nao nao: “Anh thích cô ta sao?”
Ngô Thiên Khải sờ sờ mũi: “Ừ. Cô bé này rất thú vị.”
“…” Tả Húc càng thêm khó xử. Con nhóc kia đâu chỉ thú vị, còn bất trị nữa.
“Hay là thế này, tôi cho anh số điện thoại cô ta, được chứ?” Nói xong, Tả Húc lấy điện thoại ra đọc số điện thoại cho Ngô Thiên Khải: “Nhưng cô nàng này có hơi bướng bỉnh, nếu có làm gì anh không vừa ý thì cũng đừng để bụng nhé?”
Ngô Thiên Khải cười không nói gì. Hắn cũng đã thử nghiệm qua rồi, nhưng mà chính những cô gái bất trị như vậy lại càng khiến đàn ông muốn chinh phục.
※※
Lúc quay về nhà trọ, Lương Ưu Tuyền nhất định đòi lái xe, không cho không về. Bởi thế, Tả Húc đành chuyển sang ngồi ở tay lái phụ. Hắn nghiêng đầu nhìn Lương Ưu Tuyền, nếu Ngô Thiên Khải thật sự rủ cô ta ra ngoài, không biết cô ta có đồng ý không nhỉ?
“Anh nhìn tôi làm gì?”
“Cô thấy Ngô Thiên Khải thế nào?”
“Hả?… Cũng được. Anh ta không hay nhiều lời.”
“Cô đang chê tôi nói nhiều đấy à?” Tả Húc không vui nhíu mày.
“Tôi nói thế bao giờ? Đúng là đồ suy diễn.”
“…” Tả Húc ho nhẹ một tiếng: “Tự nhiên tôi thấy nóng ruột. Có lẽ có người sắp ám sát tôi rồi.”
Lương Ưu Tuyền lập tức dừng xe: “Anh đang bị theo dõi hả? Hay thấy người nào khả nghi?”
“Cũng không rõ lắm. Tóm lại cô một tấc cũng không được rời xa tôi.” Tả Húc hàm hồ nói.
“Hiểu rồi.” Lương Ưu Tuyền kiên định giữ vững tinh thần.
Tả Húc nhìn ra ngoài cửa sổ, nở nụ cười nham hiểm.






Lương Ưu Tuyền nhận được tin báo, kết quả điều tra với Lưu Na như sau: Lưu Na, 42 tuổi, đã ly dị, một mình nuôi con hai con, một trai một gái. Sau khi Tả Húc đảm nhiệm chức tổng giám đốc đã trực tiếp để Lưu Na thành thư kí của hắn, tiền lương là 7000 nhân dân tệ một tháng, cũng được nhận tiền thưởng. Nhưng vấn đề là, con trai của Lưu Na hiện đang đi du học, tiền học phí hai học kì ít nhất cũng là 10 vạn. Con gái thì đang học cấp 2, mà chồng trước của chị ta thì cũng chỉ là một nhân viên nhà nước nhỏ, tiền lương 2500 nhân dân tệ. Thử hỏi, trừ tiền sinh hoạt, Lưu Na lấy đâu tiền ra đóng học phí?
Lương Ưu Tuyền nghĩ thầm, Lưu Na quả thật đáng nghi.
“Này, thư ký Lưu Na của anh ngoài tiền lương ra có còn khoản thu nhập nào khác không?”
“Không rõ lắm.” Tả Húc đang nằm trên sô pha xem văn kiện hờ hững nói.
“Vậy anh biết cái gì? Chị ta làm với anh 5 năm rồi!” Lương Ưu Tuyền cáu tiết nói, lại ngồi xuống sô pha: “Khoan hãy xem văn kiện, chúng ta nói về Lưu Na đã.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền nghe thế liền mất bình tĩnh, vội cúi xuống nhặt hết đống giấy tờ lên, thật cẩn thận phủi hết bụi, còn dùng khăn tay lau qua một lượt. Đáng buồn là cái vết cà phê làm sao lau sạch được?! Nuốt nước miếng, Lương Ưu Tuyền chột dạ đưa trả cho Tả Húc.
Tả Húc nét mặt không cảm xúc cầm lấy: “Ừ. May là bản photo.”
“?!” Lương Ưu Tuyền giơ tay lên. Thấy thế Tả Húc vội đưa bản hợp đồng ra, nói tiếp: “Cô không thấy cuối cùng có con dấu sao? Bản hợp đồng này có hiệu lực pháp luật đấy. Cô đúng là không hiểu gì về luật.”
“…” Lương Ưu Tuyền tức hộc máu.
Đột nhiên di động của Lương Ưu Tuyền đổ chuông. Cô trong cơn tức giận ấn nút nghe, bỗng lại thấy giọng nói nho nhã lễ độ của đối phương.
“Lương Ưu Tuyền đây, ai đó?”
“A… Hôm qua chúng ta có gặp ở sân golf. Tôi là Ngô Thiên Khải.”
“Ah… Có chuyện gì sao?…” Lương Ưu Tuyền trừng mắt nhìn Tả Húc, véo hắn một cái thật đau. Đáng đời cái đồ tự ý tiết lộ số điện thoại người khác!
Tả Húc vội né đi chỗ khác, Lương Ưu Tuyền liền đuổi theo đánh hắn. Đương nhiên cô cũng không quên trả lời điện thoại.
“Tôi? Tôi bận lắm, công việc của tôi là bảo vệ Tả Húc 24/24… Hả? Đấu vật kiểu Mỹ sao? Anh có vé ở hàng ghế đầu à?!… Có rảnh có rảnh, thời gian, địa điểm gặp. Mau nói mau nói.” Lương Ưu Tuyền ngừng việc đánh Tả Húc lại, vội lấy giấy ra ghi lại địa điểm gặp mặt.
“…” Tả Húc đứng ở một góc liếc cô. Con gái kiểu gì mà nghe đến mấy trò bạo lực thì sung sướng như thế hả?
Lương Ưu Tuyền cười