Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.

hìn đôi chân của mình, gật đầu sau đó chậm chạp lết vào phòng ngủ.
Lúc cô leo lên giường thì Tả Húc đã đeo một cái băng bịt mắt màu đen, tỏ rõ thái độ “chuyên nghiệp biết tròn biết méo”.
Lương Ưu Tuyền bất an nằm trên giường chờ hắn ra chỉ thị.
Đột nhiên Tả Húc kéo băng bịt mắt lên, nghiêm túc dặn dò “Nếu sờ nhầm chỗ thì cô cũng đừng hô lên, như thế sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi. Nhất định phải nhớ kĩ này! Tôi không thích con gái, hoàn toàn không hề hứng thú với thân thể cô. Dĩ nhiên nếu cô có thể phối hợp thân thể thì tốt, nếu không cũng không sao. Không miễn cưỡng.”
“OK…” Lương Ưu Tuyền vô thức nắm chặt ga giường. Chắc Tả Húc cho rằng cô có kinh nghiệm, nhưng thật ra từ trước đến giờ cô luôn rất cẩn thận, tuyệt đối chưa từng vượt rào. Nhưng mà hiếm khi Tả Húc mới mở lòng, không nói nữa vậy.
Tả Húc đeo băng bịt mắt không nhìn được gì hết, như thế một công đôi việc. Đầu tiên là sẽ làm Lương Ưu Tuyền bớt cảnh giác, thứ hai là nếu sờ nhầm thì cũng không phải là hắn cố ý, là vì không nhìn thấy gì thôi, hớ hớ.
Oa ha ha ha, Tả Húc này, sao trên đời lại có người thông minh như mày chứ?!
(QLCC: tinh thần tự sướng của anh cũng cao như em á ='>. TH: *vỗ vai* anh với cô là đồng loại mà.)
Bởi thế, buổi tập luyện chính thức bắt đầu.
“Có cần tắt đèn không?”
“Tắt đèn thì tôi nhìn vẻ mặt của anh làm sao được? Mà anh bỏ băng bịt mắt ra đi, tôi không nhìn được ánh mắt của anh.” Lương Ưu Tuyền nói.
“Tôi muốn tập cho quen dần với bóng tối. Cứ tập một lúc đã rồi bỏ sau.”
“Ah…”
“Bắt đầu. Cô hiện tại là nữ chính, cô yêu người họa sĩ mù này và chấp nhận vì hắn hy sinh tất cả, thậm chí cả cuộc đời mình. Cố gắng cảm nhận tâm tình của nữ chính đi.”
“Hiểu rồi…” Lương Ưu Tuyền trong lòng căng thẳng, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi.
Tả Húc sờ sờ một lượt để xác định toàn bộ hình dáng Lương Ưu Tuyền. Sau đó hắn đặt một bàn tay trên khuôn mặt cô, chậm rãi cúi xuống. Cùng lúc đó, Tả Húc như biến thành một người hoàn toàn khác. Thanh âm hắn khàn khàn, giọng đầy nhục dục nói “Anh đã là một phế nhân, em cho rằng đáng giá sao?…”
“…” Lương Ưu Tuyền lắc đầu. Đáng giá sao được chứ?
“Ai cho cô lắc đầu? Tuy tôi không nhìn thấy nhưng tôi vẫn cảm nhận được đấy. Cô đừng làm tôi mất cảm xúc như thế nữa, trước giờ tôi hãi nhất chính là những diễn viên cứ tự cho mình hơn người như thế đấy!” Tả Húc giọng điệu không vui, vén khăn bịt mắt lên nói.
“…” Lương Ưu Tuyền cười ngờ nghệch, vội tạ lỗi. Cô không ngờ lúc luyện tập Tả Húc cũng nghiêm khắc như thế, hệt như đang có máy quay ở quanh đây vậy.
Tả Húc ra vẻ không kiên nhẫn thờ dài, lại đeo băng bịt mắt vào, khóe miệng hơi nhếch lên.
Tiếp tục lặp lại cuộc đối thoại. Lúc này nữ chính sẽ phải nhướn người lên chủ động hôn nam chính, nghĩa là dùng hành động để tỏ rõ quyết tâm.
Lương Ưu Tuyền khó khăn ôm lấy cổ Tả Húc, lúc hai đôi môi sắp chạm vào nhau thì cô đột nhiên dừng lại.
“Anh sẽ không vì chán ghét mà cắn tôi chứ?”
“…” Tả Húc thô bạo đấm gối, sau đó nửa quỳ nửa đứng, giận dữ nói “Phí công tôi tin tưởng cô, cô lại liên tục làm tôi mất cảm xúc. Cô có biết một diễn viên vì một cảnh quay có thể mất bao nhiêu sức lực không hả? Không diễn nữa, tôi không diễn nữa. Vốn biết cô không đáng tin mà, quả thật là lãng phí thời gian… Đúng là tôi chẳng có ai để tin tưởng cả…” Hắn ai oán thở dài, sau đó lần mò leo xuống giường. Xin chú ý này! Hắn vẫn chưa tháo băng bịt mắt, thế nên hành động rất là chậm, cực kì chậm.
Lương Ưu Tuyền cảm thấy vô cùng áy náy, bèn giữ cổ tay hắn lại “Cho tôi thêm một cơ hội đi Tả Húc! Lần này tôi hứa sẽ rất nhập tâm.”
Tả Húc hừ nhẹ “Được rồi. Đây là cơ hội cuối cùng đấy. Tôi chưa nói ngừng cấm cô không được ngừng, nghe chưa?!”
Lương Ưu Tuyền kiên quyết đồng ý, sau đó kéo Tả Húc quay lại ngồi trên cơ thể mình.
Lại tiếp tục đối thoại
Lương Ưu Tuyền ôm cổ Tả Húc, nhướn người dậy, một chút cũng không dám do dự, mắt nhắm nghiền, môi chạm môi.
Tả Húc cuối cùng cũng được chạm tới bờ môi mềm. Hắn lau mồ hôi, rốt cuộc cùng thành công.
“U-aaa…” Lương Ưu Tuyền không ngờ Tả Húc lại thè lưỡi ra. Chẳng lẽ lúc quay phim cũng phải hôn thật sao? Nhưng trên TV nói chỉ là chạm môi thôi mà.
Nhưng bởi vì từ nãy đến giờ cô đã bị Tả Húc phê bình đến nỗi trong lòng bị ám ảnh rồi. Bởi thế cô không dám ho he gì, để mặc hắn cuốn lấy đầu lưỡi mình.
Tả Húc càng lúc càng “có cảm giác”. Hắn vòng tay qua xốc nách Lương Ưu Tuyền lên, đỡ lấy lưng của cô. Từ hôn nông đến hôn sâu, dù hắn làm gì lương ưu tuyền cũng đều không lên tiếng, yên lặng phối hợp.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt ngấm ở đầu lưỡi Lương Ưu Tuyền. Đã lâu thật lâu rồi mới có người con trai hôn cô, Lương Ưu Tuyền ngỡ rằng mình đã quên mất hương vị khi hôn rồi. Mà bởi vì cô đã quên mất nên bây giờ, khi lại được hôn, hormone kích thích bắt đầu phát sinh.
Đôi tay Tả Húc dần dần lần mò vào bên trong lớp áo của Lương Ưu Tuyền. Theo bản năng, cô đưa tay ra định chặn lại, nhưng các cơ bắp của Tả Húc lại căng lên cảnh cáo. Không còn cách nào khác, Lương Ưu Tuyền đành buông lỏng t


XtGem Forum catalog