Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

thì cũng làm gì có gì đâu, chẳng qua chỉ là lợi dụng việc diễn tập để sàm sỡ chút xíu thôi mà. Nhưng đã thỏa mãn được tý gì đâu.
Tả Húc vốn muốn nói rồi lại thôi. Bây giờ cũng chưa phải lúc giải thích rõ mọi chuyện.
Lương Ưu Tuyền cũng không thèm truy vấn động cơ Tả Húc hôn mình, nhưng mặc kệ lúc ấy hắn nghĩ gì thì cũng đều là trọng tội. Tóm lại cũng may, ít nhất trong vòng năm cô cũng không bị ba mẹ ép đi xem mắt nữa.
Còn Tả Húc thì đang vô cùng phiền muộn, phiền muộn…
20 phút sau hắn đỗ xe vào trong gara, sau đó cùng Lương Ưu Tuyền lên thang máy quay về phòng trọ.
Lúc cửa thang máy mở, Lương Ưu Tuyền đang tính bước ra thì có một cái bóng từ phía trước lao đến ôm chầm lấy Tả Húc.
“Nãi Đường, tôi nhớ cậu lắm cậu biết không? Hu hu…” Cô gái kia xúc động nói, tuyến âm rung lên nhè nhẹ.
Lương Ưu Tuyền tò mò quan sát thì thấy cô gái đang nép vào lòng Tả Húc đội một cái mũ len và đeo khẩu trang trắng, còn Tả Húc cũng không đẩy cô ta ra. Hắn chỉ dịu dàng xoa xoa lưng của cô ta, khóe miệng cười dịu dàng.






Cô gái kia nức nở một lúc, sau đó cô ta đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn Lương Ưu Tuyền đang đứng phía sau Tả Húc…
“Tôi biết cô, cô chính là cái người đã đi cùng Tả Húc đến buổi ra mắt phim lần trước.” Thái độ của cô ta trở nên rất lạnh lẽo. Tuy chỉ để lộ ra đôi mắt nhưng vẫn khiến đối phương cảm nhận được ngọn lửa phẫn uất.
Lương Ưu Tuyền từ trước đến nay chưa từng để ý đến mấy cái kiểu khiêu khích không thiện ý đó. Bởi vậy cô xoay người định mở cửa, nhưng Tả Húc lại đột ngột lên tiếng “Công tác hôm nay đến đây thôi. Ngày mai gặp lại, Lương tiểu thư.”
“…” Lương Ưu Tuyền ngoái lại nhìn hắn. Cô có thể nhận ra sự cầu xin trong ánh mắt Tả Húc. Đúng thế, hắn đang cầu xin cô phối hợp.
Trong lúc Lương Ưu Tuyền đang sững sờ thì Tả Húc đã ném chùm chìa khóa xe đến, dường như hắn đang cố hết sức để không chạm vào người cô.
Nếu cô ta không biết thân phận thật của cô thì Lương Ưu Tuyền còn có thể bỏ qua hành vi khiêu khích này của cô ta. Nhưng nếu cô ta đã biết rồi mà vẫn cố tình khiêu khích thì chẳng phải là rất khinh thường cảnh sát sao?
Lương Ưu Tuyền chống một tay lên tường. Đối mặt với sự khiêu khích của tầng lớp thượng lưu thì phải bình tĩnh, bởi thế mày phải bình tĩnh đã Lương Ưu Tuyền. Tuy nhiên nếu nói cô một việc khiến cô không thể bình tĩnh được thì đó dĩ nhiên phải là việc Tả Húc nói thân phận của cô cho những người xa lạ bụng dạ khó lường. Ai cho phép hắn làm thế chứ?!
(Sao có cảm giác chị đang ăn dấm =)).)
Leng keng… Thang máy mở ra, Tả Húc vội đưa tay ra ngăn cửa thang máy lại “Lương tiểu thư, cũng không còn sớm nữa. Đi đường cẩn thận.”
Lương Ưu Tuyền càng khó hiểu là vì sao Tả Húc, kẻ mà lúc nào cũng phải châm chọc khiêu khích người khác kia, giờ phút này lại khiến cô cảm thấy bất an vô cùng.
Lương Ưu Tuyền hết nhịn rồi lại nhẫn, từng bước bước vào thang máy, vội vàng ấn nút đi xuống. Tuy nhiên đúng một giây trước khi cánh cửa thang máy sắp khéo lại, cô gái kia lại ngang nhiên mở miệng kích thích cô.
Cô ta nói “Cảnh sát sau khi kết thúc công việc còn cần được đại cổ đông tập đoàn Tinh Hỏa nhìn theo sao?”
Đến lúc này thì Tả Húc rốt cuộc cũng phải nhíu chặt đôi mày lại. Nhưng khi phát hiện ra ánh mắt hoài nghi của cô gái kia thì lại phải miễn cưỡng nhếch khóe miệng.
Ngay lập tức, trước khi cửa thang máy hoàn toàn đóng lại thì lại bị Lương Ưu Tuyền giơ chân ra ngăn cản.
Cô ló đầu ra từ trong thang máy, một bên nhìn đôi mắt đang tóe lửa của cô nàng kia, một bên quay sang bóng Tả Húc nói…
“Chồng sắp cưới à, mộng đẹp…” Nói xong câu đó cũng là lúc cánh cửa thang máy đóng lại hoàn toàn.
Lương Ưu Tuyền không ngờ là có một tiếng hét rất khủng khiếp vang lên, chọc suýt thủng lỗ tay của cô. Cô ngửa đầu lên sửng sốt, thang máy rõ ràng đã đi xuống rồi mà cô vẫn có thể nghe rất rõ…
Lương Ưu Tuyền giơ tay thành hình dấu thập, giả mù sa mưa* cầu nguyên, hy vọng ngày mai Tả Húc vẫn có thể nhìn mặt trời mọc. Ha ha…
(* vờ vĩnh, giả bộ)
Sau khi trả thù thành công, Lương Ưu Tuyền vừa hát nho nhỏ vừa leo lên ngồi trước tay lái. Nhưng đúng lúc cô chuẩn bị khởi động xe thì bỗng nhiên nhớ ra một chuyện vô cùng khủng khiếp. Tả Húc là đồng tính, như thế cô gái kia không thể là người yêu hay tình nhân của hắn được. Nhìn dáng người cô ta, tuy hơi béo không cao lắm, chắc cũng tầm 30 tuổi. Nếu nói là người nhà Tả Húc… chẳng lẽ hắn lại sợ người nhà của mình sao?
Nghĩ thế Lương Ưu Tuyền lại mở cửa xe ra, quay lại thang máy… Theo điều tra của cảnh sát, cô biết Tả Húc là con một, sáu năm trước cha mẹ hắn đã di cư sang Canada, từ đó đến nay chưa thấy về nước. Mà chủ tịch tập đoàn Tinh Hỏa, Dương Lễ Trung, cũng là cha nuôi của Tả Húc thì chỉ có một người con gái khá trẻ, tuy nhiên cả hai đều không có ở trong nước. Tổng kết lại, sự xuất hiện của cô gái mới này quả nhiên rất kì dị.
Nhưng cô tạm thời không nghĩ nữa, đi thang máy đến tầng ngay dưới tầng trọ của Tả Húc, sau đó dùng cầu thang thoát hiểm đi lê