Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

h là người chồng tương lai của mình, khiến cô đối xử với bạn trai như thân phận một người vợ. Cô biết rằng một người vợ thì phải chăm chỉ làm việc, không được càu nhàu, không được vì buồn chán mà gọi điện đến quấy nhiễu đối phương học tập hay làm việc, ngày lễ ngày tết cũng không cần làm gì lãng mạn. Tiêu tiền một cách sáng suốt là tốt, và phải biết chời đợi.
Chính bởi vì suy nghĩ “quá mức” này cùng với hình thức yêu nhau “tiết kiệm” khiến cô biến thành một “hòn vọng phu”.
Lương Ưu Tuyền vô lực thở dài. Người luôn lớn lên, bây giờ nghĩ lại mới thấy, lúc trước không thể với Lâm Trí Bác cũng là do cô không hiểu tình yêu, hận đã không nghĩ kĩ sao lại năm tháng chần chừ với tình cảm này. Thật ra quý trọng hiện tại mới là quyết định sáng suốt nhất.
Cô cười ngốc nghếch với bầu trời xanh thẳm, dùng tờ tạp chí che mặt, ánh nắng lúc này chính là thứ tuyệt nhất cho một giấc ngủ.

Thời gian trôi nhanh
Khi cô thức dậy thì bầu trời đã đầy sao. Cô nhắm mắt hít lấy hít để không khí trong lành, bỗng nhiên nhận thấy có mùi…thịt nướng.
Lương Ưu Tuyền trợn mắt nhìn lại, nhóm trợ lý bọn họ đang lặng lẽ ăn cánh gà nướng.
Tả Húc thì đang nằm trên ghế, vừa uống một ngụm bia lại tọng vào miệng một miếng thịt dê nướng, tai đeo tai nghe, giống như rất thoải mái.
Lương Ưu Tuyền ngồi bật dậy, lập tức có một anh trợ lý quay sang Tả Húc “Tả tổng, Lương tiểu thư dậy rồi.”
Tả Húc giơ một ngón tay, kéo công tắc trên tai nghe khiến một giai điệu du dương vang vọng trong khu rừng, lệnh “Cấm gây tiếng động” lúc trước đã được giải trừ.
Theo sự phân phó của Tả Húc, một trợ lý đem đến cho Lương Ưu Tuyền một lon bia lạnh, đương nhiên không thể thiếu cánh gà mới nướng chín. Lương Ưu Tuyền gật đầu nói cảm ơn, nhanh nhẹn bật nắp lon, ngửa cổ lên uống xong nửa lon.
Sau đó, các anh trợ lý biết điều lấy cớ rút lui, cũng không quên mang đi chừng một trăm xiên thịt nướng.

“Uống từ từ một chút, em vội lên núi đánh hổ chắc?” Tả Húc nhíu mày.
Thoạt tiên Lương Ưu Tuyền không để ý đến ngữ điệu, nghĩ một lúc mới nhận ra hắn đang xỏ xiên mình giống “Võ Tòng đánh hổ”. Cô cười khúc khích, giơ lon bia lên hướng Tả Húc nói “Anh quả nhiên rất giỏi nói gần nói xe để xỏ xiên người khác đấy.”
Tả Húc nhún nhún vai “Anh chỉ đang phát huy tinh thần sử dụng thành ngữ Trung Quốc thôi mà. Cái này gọi là rèn luyện văn hóa đấy, nhưng chắc em không hiểu được đâu.”
“Chúng ta có lĩnh vực trái ngược nhau. Em là phát huy tinh thần võ thuật Trung Hoa.” Lương Ưu Tuyền nhe răng cười.
“…” Tả Húc cười đáp lại “Không nhìn ra là anh cố tình nhường em sao?”
Lương Ưu Tuyền khịt khịt mũi, tỏ vẻ khinh thường “Sao không nói là anh nham hiểm đi? Anh toàn thừa dịp em không chuẩn bị để đánh lén chứ lúc mặt đối mặt chưa chắc đã là đối thủ của em đâu nhá. Em thế nhưng mà đang liên tục vô địch giải đấu võ đấy!”
“Ah, chỉ có mình em tham dự giải đó chắc là thấy cô đơn lắm đúng không?” Tả Húc biết rõ sau khi hắn nói xong nhất định sẽ bị Lương Ưu Tuyền ném cái gì đó, cho nên nhanh chóng né ra, như thế cũng đỡ bị tấn công.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn tựa vào lan can liền cười xấu xa, liếc hắn cái nữa sau đó nằm xuống gối, nhìn lên bầu trời đầy sao sáng, dải Ngân hà màu bạc giống như những hạt bụi đang bay chầm chậm. Được chứng kiến cảnh đêm đẹp như vậy khiến tinh thần ai cũng thoải mái.
“Đẹp thật! Trách không được mọi người cứ xin nghỉ phép để lên núi.” Lương Ưu Tuyền chưa bao giờ đi chơi riêng với bạn bè, trừ những lúc nhà trường tổ chức.
Tả Húc nhấp một ngụm bia, thờ ơ nói “Anh biết em sẽ thích mà. Thế nhưng có người hôm qua nói không muốn đi cơ đấy.”
“Hả?… Anh thôi đi, cứ như anh cố tình sắp xếp ý. Anh là lợi dụng em để dễ dàng đi xa quay phim, còn em là lợi dụng việc giám sát anh để đi ngắm cảnh.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa đứng lên, đi đến bền khung thịt nướng lấy một miếng mực ra nướng.
Đúng lúc cô nướng chín miếng mực, còn chưa kịp cho lên miệng thì Tả Húc đã tiến đến cạnh, há miệng một cái đoạt lấy phần ngon nhất của mực.
“…” Lương Ưu Tuyền giơ que xiên mực ra “Lấy hết đi. Em không thèm ăn nữa mới cho anh đấy.”
“Ừ, lại đây.” Tả Húc đã quay lại ghế, lười biếng ngoắc tay.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn được đằng chân lên đằng đầu cũng không muốn mắng, liền đến gần đưa cho hắn. Tả Húc cũng không có cầm xiên, trực tiếp lấy miếng mực thứ hai, sau đó ném cho Lương Ưu Tuyền một nụ cười rất mờ ám.
“…” Lương Ưu Tuyền vì nụ cười đó mà hoảng sợ, nhưng cô khôi phục rất nhanh, nghiêm túc nói “Anh đứng đắn một chút thì bị bắt đi lính chắc? Hiện giờ chúng ta đang là cảnh sát với nghi phạm đấy.”
Tả Húc vừa nhấm nháp mực vừa nói “Chẳng có nghi phạm nào sẽ mang cảnh sát đi du sơn ngoạn thủy*, càng không có cảnh sát nào lại ghen tuông khi thấy nghi phạm ở bên người con gái khác.”
(*ngắm cảnh)
“?!”… Lương Ưu Tuyền giật mình, cô có ghen tị sao? Làm gì có chứ, chỉ là không thích một chút thôi mà.
Tả Húc ngồi xếp bằng, dành ra một chỗ cho Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền vốn không thèm để ý đến, nhưng khi cô xoay người định bỏ đi t