Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
thủy, chim chóc bay lượn trên bầu trời. Bánh xe dạo chơi lăn trên đường, hai ven đường, lúa vàng bị gió thổi, phát ra những tiếng sàn sạt, làm cho người ta quên hết ồn ào náo động của thành phố, trong lòng khoan khoái dễ chịu.
Lương Ưu Tuyền ngẩng đầu lên hít một hơi thật sau: “Đây mới là cuộc sống a, thật thích…”
Tả Húc đặt cằm trên đầu cô, cọ cọ: “Nếu là chó săn, dưới tình huống này đều sẽ đuổi theo bánh xe nha.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền cho hắn một cùi chỏ: “Người khác cùng người yêu đều không phải như thế!”
“Người khác như thế nào cùng chúng ta có quan hệ gì?” Tả Húc cười thô bỉ.
Thật ra Lương Ưu Tuyền muốn nói, cô hi vọng bạn trai sẽ nắm tay cô đi bộ, ngẫu nhiên nói ngon ngọt một chút. Nhưng mà cô lại không phải kiểu cô gái nhỏ ngây thơ đáng yêu, thật khó xử a.
Lúc này, Tả Húc dừng xe lại. Đầu tiên hắn đặt tiểu cẩu lên vai, quay về phía sau vẫy cô, kêu cô nhảy lên lưng hắn.
Lương Ưu Tuyền cũng không khách khí, như một con khỉ nhảy lên nằm trên vai hắn, giữa hai người còn kẹp một con chó nhỏ lông xù.
Tả Húc kéo kéo hai chân cô, đón những làn gió nhẹ nhàng khoan khoái đang thổi qua, chậm rãi bước trên vùng nông thôn.
Lương Ưu Tuyền liếc trộm khuôn mặt tinh xảo của hắn, môi của hắn đang khẽ giơ lên, tựa như đang hưởng thụ khoảng thời gian an nhàn buổi chiều của mình. Lương Ưu Tuyền thích thú cười, cuối cùng cũng tìm được cảm giác này rồi.
Một lúc sau, Lương Ưu Tuyền kéo cổ hắn, thẳng thắn nói: “Em nghĩ từ trước đến nay em đều là yêu thích vẻ ngoài của anh, về sau sẽ không bao giờ nói anh nông cạn nữa, ha ha.”
Tả Húc nghiêng đầu sang chỗ khác, khẽ nhếch cằm, đắc ý trả lời: “Không dễ dàng, cuối cùng em cũng phát hiện ra kho báu của mình rồi đấy. Anh nói, đêm đó rõ ràng là em quyến rũ anh trước, em mau trả lại cho anh trinh liệt đi.”
“…” Lương Ưu Tuyền nhếch miệng cười cười. Mặc kệ lúc trước là ai quyến rũ ai, cô đều không ngờ lúc này mình sẽ có thể vui cười như vậy.
Tả Húc vòng tay qua gáy cô, hôn lên đôi môi cô. Lương Ưu Tuyền nhắm mắt lại, nghênh tiếp bờ môi của hắn. Từng đợt gió nhẹ thổi qua mái tóc dài của Lương Ưu Tuyền, sợi tóc xẹt qua gò má, phả ra mùi hương mờ ám.
Có lẽ hạnh phúc không phải là mãi mãi, nhưng tại thời khắc này cô đã cảm nhận được rồi.
Hạnh phúc cũng không phải ngôn ngữ mà tình cảm có thể kể ra rõ ràng, có thể nói là một loại trạng thái ngu dại hoàn toàn, tùy ý đối phương mang mình đến một chân trời xăm, không đủ thời gian để cân nhắc xem sau này có khổ sở hay không.
Gâu gâu gâu… Tiểu cẩu cào cào vuốt, hiện nó đang bị chèn ép đến không thở nổi.
Tả Húc một tay ôm lấy tiểu cẩu đến trước mặt, cùng Lương Ưu Tuyền ngồi bên bờ ruộng.
Hắn tiện tay cầm một cọng rơm lên, tết tết tết… Tết thành một cái vòng nhỏ bằng cỏ. Lương Ưu Tuyền tưởng là hắn muốn đeo cho mình liền xấu hổ cúi đầu xuống. Nhưng mà Tả Húc cũng không vội vàng giúp cô “đeo vòng tay”, mà lại tết thêm một cái nữa. Sau đó, hắn kẹp hai cái “vòng tay” lại bằng một cọng rơm khác, đeo lên tay Lương Ưu Tuyền.
Hắn tự thưởng thức “kiệt tác” của chính mình… “Uhm, rất giống còng tay.”
“…” Khóe miệng Lương Ưu Tuyền co lại. King kong cái quay trở lại, một hành động mạnh mẽ xuất hiện, rơm rạ lập tức chia năm xẻ bảy.
Tả Húc biết rõ nhất định cô sẽ nổi bão, rõ ràng gian kế đã thành công rồi.
Lương Ưu Tuyền đặt hai tay trước ngực quay đầu đi, Tả Húc lại cầm ngón tay cô lên. Lần này Lương Ưu Tuyền không tự mình đa tình nữa, nhưng là khi cô vừa muốn rút tay về liền cảm thấy có một cái gì đó lạnh như băng trượt qua xương ngón tay. Lương Ưu Tuyền bất động một chút, cẩn thận quay đầu lại liền nhìn thấy một chiếc nhẫn đơn giản đang bao bọc ngón vô danh của cô. Chiếc nhẫn tuy hoa văn đơn giản nhưng những đường cong của vết khắc rất mềm mại, tóm lại là siêu đẹp… Lương Ưu Tuyền mím môi, tuy trong lòng cực kì sung sướng nhưng lại cố gắng ra vẻ ta đây không quan tâm.
“Anh… Anh là lần đầu tiên tặng nhẫn cho con gái.” Tả Húc nói nhanh, lần đầu tiên nói lắp.
Lương Ưu Tuyền cụp mắt xuống, vẫn chưa biết gò má mình đã hồng như trái táo rồi. Cô mất tự nhiên nói cám ơn, đồng thời đút tay vào túi. Lục lọi cả buổi, cuối cùng rút ra một chuỗi chìa khóa, sau đó liền tháo cái móc chìa khóa hình súng lục trên khóa nhà ra.
“Đây là phần thưởng em đạt được khi lần đầu tiên tham gia trận xạ kích, tuy chỉ là giải khuyến khích, nhưng… Đối với em mà nói nó có ý nghĩa kỉ niệm, hiện tại tặng cho anh…”
Cô chìa lòng bàn tay ra chờ hắn cầm lấy. Tả Húc giật mình, sau đó mỉm cười đặt chìa khóa nhà mình vào lòng bàn tay cô. Lương Ưu Tuyền nhìn hắn, lại nhìn hai đồ vật khác nhau trong tay mình, yên lặng móc chiếc chìa vào móc chìa khóa, khóe miệng bất giác giơ lên.
Một thoáng yên lặng, những giọt nước mắt lăn xuống, rơi vào tay cô… Cảm ơn tình cảm đã tan vỡ trước kia, khiến cho cô hiểu được niềm vui khi tìm được tình yêu tiếp theo; cảm ơn người đã từng tổn thương cô, là nhờ hắn rời khỏi mà bạn có cơ hội gặp được người đàn ông tốt như vậy.
Thấy thế, Tả Húc vò rối mái tóc của mình, một tay ôm cô vào trong ng