Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.
g giận dỗi. Cho tới bây giờ, khi hắn chạy hộc tốc từ bệnh viện đến đây, khi hắn nhìn thấy mái tóc ngắn cùng với vẻ mặt lạnh băng của Lương Ưu Tuyền, hắn mới biết hoàn cảnh vô cùng nghiêm trọng.
Bước chân Lương Ưu Tuyền chậm dần, cô quyết định không lái xe nữa. Cô bước nhanh ra cửa, gặp một chiếc taxi đi ngang qua liền lập tức chặn lại, vội ngồi lên xe. Ngay sau đó vừa đóng cửa xe vừa nói “Lái xe!”
Ông lái xe cũng không nghĩ nhiều, lập tức nhấn ga. Lương Ưu Tuyền đã mệt rũ, nhưng là mặc dù cổ cô cứng ngắc, ánh mắt vẫn không tự chủ được liếc nhìn bóng người trong gương chiếu hậu… Trong cơn mưa, Tả Húc đứng lặng trước cửa, nhìn theo hướng taxi lái đi, không nhúc nhích.
Lương Ưu Tuyền che miệng lại, hốc mắt đẫm lệ.
“Tiểu thư, cô muốn đi đâu?…”
“Cứ đi thẳng…”
Cổ họng cô khàn khàn, lườm người lái xe. Ông lái xe vốn vô tình nhìn cô một cái, không ngờ hai tay cô đang cào cấu da mặt. Móng tay ngón trỏ đã đâm vào da, một tia máu đỏ nhuộm hồng cả mảng, mà cô vẫn hung hắng cấu véo, dường như chưa cảm nhận được nỗi đau.
“Tiểu thư, cô, cô không sao chứ?…”
“Cứ đi thẳng…”
“Dạ…”
Vẻ mặt Lương Ưu Tuyền cứng đờ như khúc gỗ, nhìn từng giọt nước mưa trên kính chắn gió, lông mi nhẹ nhàng chớp, nước mắt tựa như mưa chảy xối xả… Trước mắt cô lại hiện ra bộ dạng tiều tụy của Tả Húc. Hắn nhất định không ngủ, không biết đã đứng đợi cô bao lâu, thân thể hắn chịu nổi sao?…
Mà cô lại làm gì có lý do coi thường sự hiện hữu của hắn. Đã nói rồi, toàn bộ đều là ý của hắn, nói khó nghe rồi, chính là cô không dám vì đoạn tình cảm này ra kì hạn lâu dài. Cô không biết nên làm gì, nhìn xung quanh, từng đợt sợ hãi trào lên, ngập hết cơ thể.
Cô biết mình đã xong rồi, rốt cuộc cũng cảm nhận được cái gì gọi là đau đứt ruột đứt gạn. Đúng vậy, cô đã yêu Tả Húc rồi.
“Đỗ xe!”
Lương Ưu Tuyền lao xuống xe, thay đổi bước chân, mặt hướng khu cư xá dốc sức chạy.
Lương Ưu Tuyền đứng trước cửa chung cư nhìn xung quanh. Cô chạy đến bãi đỗ xe, chạy đến hoa viên, nhưng vẫn tìm không được người đàn ông cô muốn ôm. Thời gian trôi qua, bước chân của cô chậm dần. Xúc động sẽ khiến não bộ con người chỉ đạo những hành động bốc đồng, nhưng xúc động còn cần một sự đáp lại tương ứng mới có thể tình cảm lên như bình thường. Còn nếu chỉ là kịch một vai, xúc động qua đi sẽ khiến con người tiến vào những suy nghĩ trùng điệp.
Trở lại hiện thực của cô, đối với sự nghiệp của hắn, với tình bạn sâu đậm kia, cô căn bản không xác định mình có đủ vốn liếng để đánh bại những cái đó.
Mà khi Lương Ưu Tuyền đang bồi hồi đứng trong khu chung cư, cô hoàn toàn không biết rằng Tả Húc thật ra đã bị Lương Ưu Hoa túm về Lương gia.
…
Trong phòng khách tràn đầy áp lực, trưởng bối Lương gia xếp thành một hàng ngồi đối diện Tả Húc giống như đang thẩm vấn phạm nhân, hơn nữa là sự dụng phương thức trầm mặc để làm đối phương mất đi ý thức tự bảo vệ bản thân.
.
.
Cùng lúc đó
Lương Ưu Tuyền đi vào cửa hàng điện thoại, dùng hai tháng tiền lương mua cho mình một cái điện thoại đời mới nhất có nhiều chiếc năng. Khi nhân viên bán hàng giới thiệu tính năng của điện thoại, cô mới phát hiện mình có nhiều số điện thoại như vậy, hóa ra số điện thoại di động không cần đổi tới đổi lui, nếu không muốn nghe điện của số nào chỉ cần cho số đó vào sổ đen, đối phương khi gọi đến sẽ không cách nào liên lạc được.
Lúc nhân viên bán hàng đang giúp cô thử máy, một số điện thoại gọi đến. Cô nhìn dãy số gọi đến, ấn nút nhận.
“Lương Ưu Tuyền, tôi là Cổ Ngọc, cô còn đang ở ngoại thành làm việc sao?”
Lương Ưu Tuyền dừng một giây: “Không có, tôi về rồi.”
“Ah, vậy thì tốt quá, cô đoán ra tôi gặp phải ai rồi hả? Ha ha, cô cũng biết cậu ta đấy, không ngờ lại trùng hợp như vậy… Đoán xem là ai?”
“Có chuyện gì thì nói mau, nếu không không cần gọi.”
“… Ặc! Tôi nói ngay, ban nãy tôi đang ở bệnh viện trao đổi thông tin thì gặp Lâm Trí Bác. Cậu ta hẹn tôi đi ăn cơm, tôi nói cho cậu ta tôi gặp được cô, vợ sắp cưới của cậu ấy, cũng là bạn tốt của cô, Tiêu Hồng, mời cô cùng đi đấy. Có rảnh không?” Cổ Ngọc đã báo cáo xong.
Lương Ưu Tuyền thầm tức giận, đồng ý đi. Cô đã hiểu được tâm tình của mình rồi. Nếu muốn mau chóng quên đi một chuyện đau khổ, biện pháp tốt nhất là thay thế bằng một sự kiện khác bết bát hơn.
…
Cô mò mẫm đi dạo trên đường cả một ngày, đúng bảy giờ tối liền xuất hiện trước cửa nhà hàng. Đây là một nhà hàng kiểu Nhật khá đắt đỏ, giá nhất định là đắt đến kinh người.
Cổ Ngọc lái xe đến, không xác định được cô gái tóc ngắn đang đứng trước cửa nhà hàng có phải Lương Ưu Tuyền hay không, bởi thế hắn bấm còi hai lần. Lương Ưu Tuyền nghe tiếng quay đầu, miễn cường kéo khóe miệng lên.
Cổ Ngọc cười vui vẻ. Hắn vốn đang đứng ở bãi đỗ xe, còn chưa mở cửa sổ ra đã định vẫy tay, lại đóng cửa sổ, xuống xe.
Hắn bước đến trước Lương Ưu Tuyền, còn chưa mở miệng đã thấy ánh đèn lóe lên, một chiếc Ferrari màu hồng đỗ bên cạnh. Loại xe này là kiểu xe những phu nhân nổi tiếng hay