Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
thật sao?”
Không nghĩ tới nàng lúc này lại hỏi câu hỏi như vậy, Quý Tử Hiên ngẩn người, theo bản năng mỉm cười: “Không phải giả.”
“Vậy người chết, ngươi có dám nhận không?”
Quý Tử Hiên hung hăng nhíu mày, từ nội tâm vô cùng chán ghét câu hỏi này, một lát sau, hắn tìm về được bản tính bình tĩnh khắc chế của mình, nói: “Nàng thường hay như vậy?” Hắn biết thân thể nàng yếu đi rất nhiều so với trước kia, nhưng chưa từng nghĩ sẽ suy yếu thành như vậy.
Chưa từng nghĩ, Mạc Mặc luôn tùy ý phô trương sẽ… chết.
Chữ này tựa hồ cùng nàng khi sống sờ sờ căn bản là không có quan hệ gì. Nhưng bây giờ lại rõ ràng kéo lên mối quan hệ.
“Người chết ngươi có dám nhận không?” Mạc Mặc cố chấp hỏi lại câu hỏi của mình.
Tầm Tầm không biết bọn họ đang nói cái gì, nhưng cũng biết được lúc này mình không nên lên tiếng, hắn mở to đôi mắt nhìn qua nhìn lại hai người, vẻ mặt rất là đáng thương.
Không khí yên lặng trong chốc lát.
“Dám.”
Một chữ vang vang hữu lực như vậy. Mạc Mặc kéo khóe miệng muốn cười to ra tiếng, thế nhưng lại dẫn lên cơn chấn động mãnh liệt trong lồng ngực, nàng lại ho kịch liệt một trận. Nàng gắt gao túm lấy tay của Quý Tử Hiên, sau khi dừng lại trận ho khan, nàng nhìn thẳng vào Quý Tử Hiên nói: “Thế nhưng ta lại không dám gả.”
“Ta muốn sống chung với ngươi. Chỉ có sống mới có thể nói chuyện với ngươi, cùng ngươi làm tình, giúp ngươi sinh con. Mới có thể đuổi đi những oanh oanh yến yến bên cạnh ngươi, đánh ngươi, mắng ngươi. Mới có thể chặn ngang ngươi mỗi khi ngươi muốn đối phó Nhan Nhược Nhất, để ngươi vĩnh viễn cũng không thể thành công.”
Những lời nói ác liệt xuất ra từ miệng Mạc Mặc, nghe vào tai Quý Tử Hiên lại giống như là bản trường ca thanh phong (gió mát).
“Ta muốn sống, cho nên ngươi thả ta đi đi.”
“Được.” Không hỏi nguyên nhân, không hỏi thời gian, cuộc đời Quý Tử Hiên lần đầu tiên tin tưởng một người vô điều kiện.
“Chờ ta.” Mạc Mặc buông tay hắn ra, “Chăm sóc hàng hại cha cho tốt. Nhưng không được để hắn học thành như ngươi.”
…
Khi Nhược Nhất tỉnh lại, bốn phía đều là ánh nến chói lọi. Nhưng rõ ràng đã đốt nhiều nến như vậy, nơi này vẫn mờ mịt không chịu nổi như trước.
Nơi đây như là phía trong của một huyệt động, nhưng so với huyệt động bình thường thì nó rộng rãi hơn nhiều. Nơi Nhược Nhất đứng là ở giữa huyệt động, trước sau đều có đường.
Nàng ngẩng đầu nhìn lớp đất dày trên đỉnh đầu, không biết mình vào bằng cách nào. Nhớ tới bàn tay sống sờ sờ vươn ra từ bên trong mặt đất. Nhược Nhất chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, nhất thời cũng không dám đứng bất động tại chỗ.
Nàng ôm lấy hai tay, tùy ý chọn một phương hướng, chạy chậm một đường về trước. Dù sao cũng không còn cách nào khác, vậy đành buông tay cược một ván vậy!
Huyệt động càng đi vào trong càng mờ mịt hơn, cuối cùng ngay cả ánh nến cũng không còn. Thanh âm của dòng chảy dần dần rõ ràng bên tai.
Nhược Nhất không chịu được sự nhút nhát trong lòng. Xoay người muốn đi trở về, thế nhưng trí tò mò quá mãnh liệt đã thúc đẩy nàng không ngừng đi từng bước một về trước.
Nàng ổn định tinh thần, trong tay ngưng tụ một đoàn kim quang, dùng để chiếu sáng. Tuy là một chút ánh sáng nhàn nhạt, nhưng dù sao cũng giúp trái tim nàng được an ủi phần nào. Nhược Nhất của bây giờ biết rất rõ ràng, dưới tình cảnh như vậy, sẽ không có ai tới giúp nàng. Không có Huân Trì, không có Mạc Mặc, càng không có Thương Tiêu. Chỉ có thể dựa vào chính nàng để cho mình được sống sót.
Càng đi về trước, tiếng vang của dòng chảy càng rõ. Tựa hồ có một con sông đang chảy qua ở phía trước.
Nhược Nhất bất giác nhớ tới những giấc mộng Hồng Liên hướng nàng cầu cứu, tựa hồ chính là như vậy, ở trong một mảnh tối đen, một lần lại một lần vô vọng lại không thể từ bỏ mà cầu nàng cứu hắn.
Sơn động phía trước xuất hiện một ngã rẽ. Nơi ngã rẽ ẩn ẩn có ánh sáng hiện lên. Nhược Nhất kinh hỉ. Vội chạy xông qua. Nhưng mà cảnh tượng trước mắt lại khiến toàn thân nàng mềm nhũn, lập tức quỳ ngồi (giống người Nhật) trên mặt đất.
Đầu người, tất cả đều là đầu người.
Máu tươi đầm đìa phía trên mái vòm. Dòng máu chảy ra từ trong các vết cắt chỉnh tề trên cổ các nàng, tí tách tí tách, hội tụ thành một dòng sông nhỏ, chảy nhỏ giọt vào sâu trong huyệt động. Mà càng khiến Nhược Nhất kinh hãi chính là, bọn họ có một khuôn mặt giống nhau ——
Khuôn mặt của Nhan Nhược Nhất.
Thấy rất nhiều những khuôn mặt giống mình y đúc được treo trên mái vòm, Nhược Nhất nói không rõ cảm giác trong lòng là gì, giống như có một đỉa dinh dính bò qua hai má cuối cùng chui vào trong mắt nàng, đem cảnh tượng trước mắt cắn đến ghê tởm.
“Tiểu Nhất Nhất! Tiểu Nhất Nhất!”
Một giọng nữ thanh thúy từ xa xa truyền đến. Tinh thần Nhược Nhất bị từ từ gọi về, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy bên trong huyệt động lót mấy cái cột sắt, như làm một lồng giam trong huyệt động vậy.
Nhược Nhất hít một hơi thật sâu, đỡ lấy vách tường đứng lên. Trong lòng bàn tay ngưng tụ kim quang, chậm rãi đi đến nơi lồng giam kia. Máu trên mái vòm nhỏ vào người nàng, khiến nàng nổi m