Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1470 lượt.
chết. Thế nhưng, xà yêu mệnh môn rốt cuộc ở đâu!
Nhược Nhất cảm thấy lo lắng, hoàn toàn không biết được phía sau nguy hiểm cũng đang chậm rãi tới gần.
“Bang!” Một tiếng ghế ngã xuống đất vang lên khiến nàng cả kinh, Nhược Nhất cảnh giác quay đầu lại liếc về phía sau, nàng cái gì cũng đều chưa kịp thấy rõ thì đã thấy ở trên cổ có một lực mạnh đánh úp lại, nàng đã bị người đó nhanh chóng nắm chặt lấy cổ.
Mặt nàng lúc này đỏ bừng, nương ánh trăng ngoài cửa sổ có thể thấy rõ được cảnh tượng ở trong phòng. Lúc này có thể thấy được Thiên Tố bị thương nặng đang thập phần thống khổ quỳ rạp trên mặt đất, bên cạnh có một cái ghế ngã, mới vừa rồi tiếng vang kia đúng là nàng đem ghế đẩy ngã phát ra . Xà yêu Thường bá kia bị giết chết vẫn như trước nằm cứng ngắc trên mặt đất, mà người đánh lén nàng lại chính là đứa con ốm đau ở trên giường của đôi vợ chồng kia.
Lúc này trên khuôn mặt bệnh tái nhợt của hắn đỏ ửng lên, nhìn thấy Nhược Nhất chậm rãi hít thở không thông tựa hồ làm cho hắn thực hưng phấn, hô hấp dồn dập mà lớn tiếng.
Tử Ly còn đang cùng Thường thẩm đã yêu hóa dây dưa, lúc này sẽ không có ai đến cứu nàng, nàng phải tự cứu lấy mình. Nhược Nhất ra sức giãy dụa, tay chân loạn xạ, bất đắc dĩ người này cánh tay lại dài kì lạ, làm Nhược Nhất múa may tay chân thế nào cũng không đánh được đến hắn một chút.
Thiếu dưỡng khí làm cho Nhược Nhất trước mắt càng ngày càng mờ, nàng trong lòng đã sợ hãi lại còn phẫn nộ —— con mẹ nó yêu quái, vì cái gì luôn gây khó dễ cái cổ của nàng. Nhân loại liền thật sự dễ bị khi dễ như thế sao!
Trong lòng tức giận đến nảy lửa, Nhược Nhất lúc này trong lòng tựa hồ mãnh liệt, nhất thời cảm thấy được trong miệng có rất nhiều nước miếng, ngay lập tức cái gì cũng không thể nghĩ tới, liền một ngụm nước miếng phun thẳng vào mặt tên yêu kia.
Lúc đầu yêu quái cũng không có phản ứng gì, mãi khi nước miếng trên trán chậm rãi chảy vào mắt hắn, hắn đột nhiên hô lên một tiếng đau, trực tiếp đem Nhược Nhất ném ra ngoài cửa sổ.
Ngay thời điểm bị văng ra, Nhược Nhất thấy xa xa, một thân hắc xà to lớn cũng đột nhiên ngửa mặt lên trời rống dài, giống như bị trúng liền một đòn nghiêm trọng, sau đó thống khổ đau đớn cuộn tròn mình lại. Lại quay đầu lại, trong phòng lúc này yêu quái cũng đã không còn thấy bóng dáng.
Là nó !
Nói như vậy, hắc xà này nhược điểm chính là ở đôi mắt!
Mệnh môn của nó đó là đôi mắt!
Nhược Nhất nghĩ muốn rống lớn để có thể báo cho Tử Ly biết, đột nhiên lại phát hiện đầu mình lập tức sẽ đụng đến trên mặt đất. Mặc dù chỉ có hai lầu, nhưng nếu như là đầu chấm đất thì kết cục lúc này thì óc vẫn sẽ là vỡ toang ra mất.
Nàng. . . . . . Sẽ chết! Không, nàng còn không muốn chết, ai tới cứu nàng a. . . . . .
Cứu mạng!
“Thương Tiêu!”
(*) ống hà hơi: ống làm bằng sắt hay tre rỗng ruột như cái ống hút để thổi khí qua (thường là thuốc mê cái này hay thấy trong mấy phim cổ trang kiếm hiệp ấy ^^)
(**) tử tín: lưỡi rắn á
Thương Tiêu. . . . . .
Nhược Nhất lúc trước không nghĩ tới, đến bây giờ lại tự nhiên kêu tên hắn, lúc đứng giữa sống chết trước mắt, nàng đột nhiên chỉ nghĩ đến tên của hắn. Cái này giống như là dây leo quấn quanh vào trong lòng nàng, buộc vào lục phủ ngũ tạng của nàng, thành một thứ không thoát ra được – thói quen.
Thói quen!
Bởi vì Thương Tiêu không phải là của nàng. Chẳng qua chỉ là vô thức ỷ lại một cái không phải là của mình mà thôi, chỉ là một thói quen.
“Đinh linh” – một tiếng chuông thanh thúy vang lên ở phía xa, ngay tức khắc, đã tới gần bên tai. Nhược Nhất lúc này chỉ cảm thấy được thân mình nhẹ hẫng đi, chưa kịp phục hồi tinh thần thì đã thấy thân mình đang bị một nam nhân ôm chặt vào trong ngực.
Thiên Tố nói rất thản nhiên, coi như không để ý lắm, lại làm cho Nhược Nhất xúc động. Nhược Nhất chỉ vào ngực nàng ta nói: “Làm nàng bị tổn thương như vậy, nếu như nàng chết dưới hàn kiếm kia. . . . . . Nàng, không oán hắn?”
Sau khi Thiên Tố im lặng một lúc lâu, mới bất đắc dĩ nói: “Phụ nữ nếu sau khi bị thương tổn liền có thể toàn tâm toàn ý oán hận người kia, cũng có thể xem là may mắn.”
Nhược Nhất mỉm cười, đúng vậy, nếu có thể toàn tâm toàn ý oán hận thì thật tốt. Cố tình hết lần này đến lần khác rạch nên những vết thương lòng, khiến cho ngươi hận cũng không phải, yêu cũng không phải, chẳng trách, cầu cũng không được. Chỉ phải làm cho vết thương lòng càng sâu máu chảy đầm đìa không lành được, bị sương gió thời gian từ từ bao phủ.
“Thiên Tố, nàng còn muốn gặp lại Vân Chử chứ, nếu gặp lại, nàng muốn đối mặt với hắn như thế nào?”
Thiên Tố quay đầu suy nghĩ trong chốc lát: “Ta sẽ cho hắn một cái tát. Sau đó nói cho hắn biết, mặc kệ hắn có thích hay không, ta thật sự thích hắn. Hơn nữa tính tình của Vân Chử quật cường, hắn càng là không thừa nhận, vậy càng chứng minh trong lòng hắn có ta. Thứ hắn không bỏ xuống được, chính là những qui định sáo rỗng về chuyện khác biệt giữa tiên và yêu mà thôi.”
Nhược Nhất bị nét tươi sáng