XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.

thì vẫn là hỏi gì cũng không biết.
Mắt thấy Nữ hoàng phong biến thành Vô Diêm nữ[3'>, lúc này Hoàng Phủ Du mới khẳng định ả thật sự không biết tin tức gì về Thiết Ngưu.
Hiện tại tù binh duy nhất còn lại, cũng là người duy nhất có khả năng biết tin tức của Thiết Ngưu chỉ có nhân vật phong vân năm nào – Liệp nhân Hà Hữu Quang.
Hà Hữu Quang quả là lão làng, cả bộ xương già gần như bị Hữu vệ tháo rời ra vẫn như cũ không chịu phun ra nửa chữ nội tình Thiên Đạo giáo.
“Dù sao lão nhân ta đã xem như nửa mạng chôn dưới đất, tùy các ngươi muốn làm gì thì làm. Nếu các ngươi thật sự còn chút tôn kính với lão nhân năm xưa, vậy cho lão phu một cái thống khoái.”
Hà Hữu Quang tự xưng là Phương lão đầu cúi đầu, cất giọng mà hữu khí vô lực.
“Hà Hữu Quang, ngươi quả là thất phu! Không hổ danh một trong Tứ đại cao thủ ba mươi năm trước, người giữ gìn khí tiết như ngươi thật hiếm có, làm bản lâu chủ giật mình không nhẹ.”
Hoàng Phủ Du miệng thì nói giật mình nhưng trên mặt một chút biểu cảm giật mình cũng không có. Bước đến trước mặt Hà Hữu Quang, thoáng hiện vẻ châm chọc hỏi: “Thiên Đạo giáo cho ngươi ưu đãi phi thường gì mà có thể khiến người mai danh ẩn tích như ngươi cam tâm tình nguyện phó mặc sống chết phục vụ hắn?”
Chậm rãi thở hổn hển mong dịu đi đau đớn trên người, sau một lúc lâu, Hà Hữu Quang cười tự giễu nói: “Người như ta? Hà Hữu Quang ta thì được xem là gì! Ai ai chả biết Tứ đại cao thủ Nông Toán Y Liệp năm đó có một nửa là gom vào cho đủ số. Tuyệt Y một lòng muốn tìm hành tung của Tề Lẫm vương, học hỏi y thuật phân tài cao thấp, nhưng người trong thiên hạ cũng biết lúc đó Sùng Lẫm đế xem Tề Lẫm vương như bảo bối, sao có thế đến kẻ khác nhìn thấy hắn! Huống chi bên người Tề Lẫm vương còn thường xuyên có cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết hộ thân. Nghe được tin Sùng Lẫm đế thoái vị, cùng Tề Lẫm vương chu du thiên hạ, Tuyệt Y đã truy theo dấu vết, sau đó cũng giống hai vị kia, hành tung không ai biết.
Người ít quan tâm cũng biết, Thiết Sơn Nông mới là kẻ mạnh chân chính trong Tứ đại cao thủ, năm đó hắn mơ hồ được tôn là võ lâm đệ nhất cao thủ, Tứ đại cao thủ cũng nhờ hắn mới thành danh trên giang hồ. Nhưng nghe nói cả người như hắn cũng bởi vì cưới vợ sinh con mà rời xa võ lâm, thành “sơn nông” chân chính. Lý Toán Tử với lão phu đều là người gom cho đủ số, sau khi Thiết Sơn Nông quy ẩn không lâu, hắn cũng mất tin tức trong võ lâm, Tứ đại cao thủ chỉ còn mình lão phu…”
Thở dài, Hà Hữu Quang cố hết sức ngồi vững nửa người trên, nâng lên bàn tay khô gầy đã mất hết móng còn loang lổ máu, cố nén đau đớn nói: “Người trẻ tuổi, ngươi không thể tưởng tượng được mỗi ngày của một nhân vật phong vân hết thời lại không có một xu gia sản trôi qua như thế nào đâu. Tứ đại cao thủ đã không còn, chỉ lưu lại một Liệp nhân, ai sẽ tôn trọng ngươi? Tiểu mao đầu mới xuất đạo mỗi ngày tìm ngươi, muốn đánh bại ngươi, mong đạp lên ngươi mà vào Danh nhân bảng, kẻ thù trước kia cũng nơi nơi vây chắn, hận không thể đuổi cùng giết tuyệt ngươi. Muốn rút khỏi giang hồ[4'>, lại hết lần này đến lần khác đụng phải chỗ rắn, nếu không phải được người cứu thì Liệp nhân đã sớm bị nhân liệp (thợ săn đã sớm bị người săn).”
“Người cứu ngươi chính là Thiên Đạo giáo chủ hiện tại?” Hoàng Phủ Du lập tức phản ứng.
“Lão phu tuy hồ đồ tham sống sợ chết nhưng vẫn chưa lưu lạc đến nông nỗi bán đứng ân nhân cứu mạng để cứu lấy cái mạng già này, cho dù người đó là ai, làm cái gì! Người trẻ tuổi, ngươi đừng hy vọng nữa! Lão phu tuyệt đối không tiết lộ cho ngươi người đó là ai!” Liệp nhân cười lạnh như đã buông tha tất cả.
Hoàng Phủ Du có chút kinh ngạc nhìn lão lưng gù một cái, lập tức cười thản nhiên.
“Được lắm! Ta tôn trọng ngươi, ta sẽ không hỏi ngươi Thiên Đạo giáo chủ là ai, dù sao chỉ cần ta muốn biết, sớm hay muộn một ngày nào đó ta sẽ điều tra ra! Hà Hữu Quang, giờ ta đang muốn từ miệng ngươi biết một chuyện, chỉ cần ngươi nói rõ cho ta, ta sẽ theo mong muốn của ngươi, cho ngươi một cái thống khoái, cũng đồng thời chuẩn bị quan tài tốt nhất cho ngươi, tìm một chỗ phong thủy tốt để hạ táng.”
Hà Hữu Quang do dự, không phải lão không thấy thủ đoạn Đăng Tiêu lâu đối phó với Nữ hoàng phong, thủ pháp hỏi cung của Hữu vệ kia quả thật lợi hại, từ lúc nãy lão đã lo lắng bản thân mình có khi nào không chịu đựng nổi mà nhận tội hay không. Huống chi lão đã già rồi, già đến mức có thể nghe thấy được mùi địa ngục. Cả đời lão cứ như vậy, giống như bao người bình thường, lão cũng hy vọng chết có chỗ chôn, không đến mức bị con sâu cái kiến coi khinh.
“Ngươi nói thật sao?” Lão nhân càng lộ vẻ khô tàn.
“Nếu ngươi muốn con trai hiếu thảo đến khóc tang, ta cũng có thể tìm giúp ngươi.” Du cười nhạt.
Hà Hữu Quang kinh ngạc nhìn Hoàng Phủ Du nửa ngày, thở dài: “Đáng tiếc…”
Du nhướn mày.
“Đáng tiếc người như ngươi lại sinh ra trong giang hồ, nếu như ngươi được sinh trong triều, chỉ sợ cục diện thời thế sẽ gặp phải thay đổi to lớn.”
Đối với lời nói có ẩn ý của Hà Hữu Quang, Du đương nhiên hiểu rõ. Lão thất phu này tuy rằng k