XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.

em thấy rất hợp.”
“Có hợp hay không thì người ngoài cuộc không thể biết được, hai người yêu nhau mới là thực sự hợp.”
“Ồ, vậy em và anh cũng không hợp.” Từ chối người ta phải rõ ràng như thế, ngoài ra còn phải giữ thể diện cho họ nữa. “Vậy mà em cứ tưởng chúng ta hợp nhau cơ đấy. Hi, lại tưởng bở rồi.”
Thịnh Hạ lắc đầu cười. “Em quả nhiên là mầm họa!”
Tinh tinh tinh…
Sau tiếng chuông cửa là giọng nói rất lễ độ của Tiển Hàn: “Phu nhân, tôi có thể vào được chứ?”.
“Mời vào!” Anh ta đến đây làm gì?
Tiểu Hàn vào phòng, liếc mắt qua Thịnh Hạ rồi đặt một chiếc cặp lồng giữ nhiệt màu hồng lên kệ: “Phu nhân, ông chủ hầm canh lươn, nói là phu nhân ăn vào sẽ tốt cho vết thương”.
Mùi nước khử trùng trong bệnh viện hòa quyện với mùi thức ăn khiến người ta tự nhiên có cảm giác chán ngán. Tôi chau mày. “Anh cầm về đi, tôi không có phúc hưởng đồ của anh ta.”
Tiểu Hàn cẩn thận mở nắp cặp lồng múc ra một tô canh, vẫn giữ nguyên thái độ lễ phép nói: “Nếu phu nhân không ăn hết chỗ này thì khi trở về, tôi sẽ gặp rắc rối lớn đấy ạ”.
“Đừng vô tâm với sức khỏe của bản thân như thế.” Thịnh Hạ đặt bát của mình xuống rồi đón lấy tô canh, múc một thìa lên thổi rồi đưa lên miệng tôi. “Ăn đi chứ! Xem ra tay nghề nấu nướng của anh ta cũng không đến nỗi nào.”
“Không ăn, ai mà biết anh ta đã cho những thứ gì vào đó?”
Tiểu Hàn vẫn mỉm cười, nhưng lời nói có chút ẩn ý: “Phu nhân, có những lời tôi không nên nói ra, nhưng tôi vẫn hy vọng phu nhân biết rằng, mấy ngày gần đây ông chủ rất vất vả”.
“Anh ta vất vả thì liên quan gì đến tôi?” Nếu không lao tâm khổ tứ để bày mưu hại tôi thì cũng là bận bịu bên những ả đàn bà khác, như vậy liệu có thể không vất vả được sao?
“Có rất nhiều chuyện phu nhân không biết. Khi hai người ở với nhau, việc công ty của ông chủ bận hơn so với bình thường, thế mà ngày nào ông chủ cũng tranh thủ thời gian nấu ăn cho phu nhân, còn đưa phu nhân đi khắp nơi thăm thú. Sau khi phu nhân đi, ông chủ gầy đi hơn năm cân, toàn ở nhà ăn cơm một mình, còn làm toàn những món ăn mà phu nhân thích…”
“Ý của anh là công việc của Mục Thần Chi vốn đã bận rộn mà tôi lại khiến anh ta mệt mỏi thêm, làm ảnh hưởng đến anh ta chứ gì? Anh ta có thật sự đối tốt với tôi không, bản thân anh ta biết rõ hơn bất kỳ ai! Ha ha, chẳng phải chỉ là một tô canh thôi sao? Tôi ăn hết là được chứ gì? Anh ta tự đóng khổ nhục kế chưa thỏa, còn phái người đến đây diễn tiếp nữa.” Tôi húp xì xụp, canh hôm nay không cho đường nên đắng hơn những lần trước. Cố gắng nuốt tất cả, cổ họng lại như bị thứ gì đó chèn tắc, rất khó chịu.
Thực ra lúc Mục Thần Chi đến tôi đã để ý, anh ta tuy vẫn phong độ nhưng cũng gầy rộc đi nhiều, chắc là nghe điện thoại xong, anh ta vội vàng đến luôn nên bụi vẫn bám đầy người, trông thật thảm hại. Nhưng những điều đó thì có liên quan gì đến tôi chứ? Trước đây tôi bị những thứ hào nhoáng bên ngoài làm mờ mắt, bây giờ tôi nhất định không thể để cho ngoại hình cũng như những thủ đoạn của anh ta lừa bịp nữa!
“Phu nhân, cô hiểu lầm rồi!” Tiểu Hàn đang định phân bua thì điện thoại đổ chuông. Anh ta đi nghe máy, một lúc sau trở lại đưa điện thoại cho tôi, nói: “Phu nhân, ông chủ tìm cô”.
“Cút đi! Để tôi sống lâu hơn một chút!”
Những thuộc hạ của Mục Thần Chi, đến cả tài xế cũng rất lịch sự, nhưng lại cố chấp khủng khiếp. “Phu nhân. Xin nghe điện thoại!”
Tôi cầm điện thoại, giọng nói ôn tồn từ đầu dây bên kia truyền đến: “Anh muốn nói chuyện với em một chút”.
“Giữa anh và tôi còn có gì để nói sao?”
“Về bức ảnh hai năm trước của em.”
Trong giây lát, dường như có một bức tường băng khổng lồ đổ ập xuống khiến tôi bị kẹt cứng, không thể cử động nổi chân tay. Hơi thở như vỡ vụn, tôi biết là anh ta sẽ không bao giờ buông tha tôi. Trước đây anh ta giúp tôi “trừng phạt” Nguyễn Thất là muốn nắm lấy điểm yếu của tôi. Anh ta sớm đã giăng bẫy tôi rồi!
Tôi ôm ngực, làm thế nào cũng không thể thở dễ dàng được, âm thanh phát ra cũng rời rạc: “Cầm thú! Khốn nạn! Tôi phải tố cáo anh”.
“Bây giờ là tám giờ hai mươi phút tối, đợi em tìm được luật sư thì đồng bọn tận nước Mỹ cũng có thể thưởng thức những hình ảnh đẹp của em rồi. Ngoài ra, anh cũng muốn nhắc nhở em một câu, em nghĩ ai dám nhận vụ này chứ?”
Giọng nói của Mục Thần Chi không nhanh không chậm, nhưng lại giống như vô vàn mũi tên lửa xuyên thẳng vào trái tim tôi. Những mũi tên cứ thế dồn dập bắn tới rồi bỗng chốc khiến tôi thương tích đầy mình. Phải rất lâu sau, tôi mới phát ra âm thanh: “Tôi không tin, tôi không tin anh có thể một tay che cả bầu trời!”.
“Ồ, anh quên mất, chắc em lại đi tìm Tần Niệm chứ gì? Em nghĩ em trai anh sẽ giúp anh hay giúp em đây?”
Tần Niệm là em trai của Mục Thần Chi? Tôi đã từng nói, sao bọn họ lại có nét giống nhau đến thế. Tại sao tôi lại quên mất rằng Tần Niệm có thể mang họ mẹ chứ?
“Tần Niệm không đón nhận tôi, có phải là do anh giở trò?”
Mục Thần Chi im lặng hồi lâu mới trả lời: “Em nghĩ sao?”
Máu khắp cơ thể bỗng chốc đổ dồn lên não tôi rồi cuộn trong đó như những trận phong ba cuồng