Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

mỗi ngày mắng Lưu Hiệp da dày thịt béo, em da mỏng thịt mềm như vậy thời tiết lạnh mà còn dám ngồi ở đây?”
Phương Tình rốt cục nhịn không được, “huhu” xoay mặt lại giơ lên nắm tay nện vào người hắn.
“Kẻ xấu xa, mặt lạnh, mặt liệt… . Ai cần anh lo! Anh không phải đi tìm em gái sao? Anh không phải đi rồi sao? Còn quay về làm gì!”
Lông mi thật dài bị nước mắt làm ướt, hơn nữa dáng vẻ đáng thương bất lực, nước mắt ràn rụa đến độ mũi đỏ hồng, phảng phất như có một móng vuốt sắc bén tóm được trái tim Lục Hân, hung hăng bóp, đau đến độ hắn run nhè nhẹ
Lục Hân kéo nắm tay lạnh lẽo của cô, một tay ôm cả cô lẫn áo khoác vào trong lòng, chân mày vẫn chau, giọng điệu bất giác cũng nhẹ như tơ dịu dàng lẫn cưng chiều: “Khóc cái gì? Lớn như vậy!”
Phương Tình tuy rằng già mồm cãi láo, tâm tình thương xuân thu buồn hay lên xuống thất thường. Vì một câu thơ, một lời ca, một đoạn nói có khi buồn mà khóc, nhưng cô trong lòng cũng kiêu căng quật cường, khiến cho cô không dễ dàng rơi nước mắt trước mặt người khác, cho dù có đau cũng nhịn xuống, thậm chí trước mặt mẹ mình cũng không chịu thể hiện vẻ mặt nhát gan yếu thế..
Cô cũng không biết vì sao, khi hơi thở quen thuộc bao quanh cô, giống như uất ức quá không thể kiểm soát, và như bàn tay bị lạnh cứng thoáng cái được ngâm vào trong nước nóng, có cảm giác như kim châm nhói đau
Phương Tình tựa vào lòng hắn, khóc ‘hu hu hu’ , nước mắt từng chút thấm vào áo lông mỏng, hâm nóng tận đáy lòng Lục Hân.
“Đừng khóc, Tình Tình đừng khóc. . . . . . được rồi, do tôi không đúng!” Lục Hân chưa từng có dỗ dành phụ nữ, trong lúc này khó tránh khỏi luống cuống tay chân, chỉ có thể ôm chặt cô, vỗ nhè nhẹ vào lưng cô, nói nhỏ nhẹ dỗ dành cô.
Phương Tình oán hận cắn trước ngực hắn một ngụm, ngẩng đầu ngang ngược đầy tức giận nói: “Lẽ ra là anh sai!!”
Lục Hân bị cắn một cái bất ngờ, lại không thể xoa xoa, chỉ có thể vừa đau vừa nghiến răng chịu đựng.
Phương Tình “cười khúc khích” một tiếng chọc cười bởi vẻ mặt của hắn.
Lục Hân hơi hơi hoà hoãn “Đừng khóc?”
Phương Tình tính trẻ con khụt khịt mũi, đem nước mắt toàn bộ chùi lên người hắn.
Lục Hân dở khóc dở cười, vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, thở dài thật dài: “Tình Tình, tôi có thể chờ em, chẳng sợ chờ thật lâu đều không quan trọng . . . .”
Lục Hân cụp mi mắt, từ trước đến nay bộ mặt lạnh lùng cường thế bỏ xuống, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng bị ánh sáng mờ nhạt nhiễm lên một tầng thần sắc mệt mỏi, có vẻ có chút bất đắc dĩ. .
“Tôi quen biết em quá trễ, thời gian thanh mai trúc mã là vô tư dù tôi đã cố gắng nhưng tránh không được. Tôi cũng thật sợ, sợ có một ngày em đột nhiên phát hiện tình bạn nắm tay cùng nhau lớn lên, tình cảm tốt đẹp như vậy, sau đó em sẽ rời khỏi tôi… .”
Phương Tình kinh ngạc nhìn dáng vẻ hắn vô cùng cô đơn, trong đôi mắt luôn luôn quạnh quẽ kia tràn đầy bất lực cũng tự giễu, cực kỳ chướng mắt, khiến cho cô cảm giác vô-cùng-không-thoải-mái,
“Tình Tình, tôi cam tâm tình nguyện chờ em. . . . Nhưng, em cho tôi một chút niềm tin, để cho tôi có dũng khí chờ đợi, ít nhất tôi muốn hiểu rõ… chờ đợi này sẽ không phải không có kết quả”
Em cho tôi niềm tin để chờ đợi lâu dài, để cho tôi không như bị mù ở thế giới đo thị ồn ào; để khiến cho tôi không phải cảm thấy chỉ có ánh sáng le lói còn ở trong bóng tối chờ đợi mòn mỏi.
Hoá ra trong thế giới tình yêu, thực sự không có con đường lùi; một khi yêu thương, cho dù vô vọng hoang vu, chẳng sợ chìm trong bụi bặm, cũng là đến chết mới thôi!
Phương Tình đem đầu tựa vào hõm vai hắn, không biết khi nào tuyết đã rơi, ngọn đèn cách đó không xa ánh sáng như ngọc, ca múa thăng hoa, nơi cô cùng hắn ngồi lại giống như một thế giới khác, im lặng đến độ trong trời đất này chỉ còn có tiếng tim đập của hai bên.
“Lục Hân. . . . . .” Phương Tình nhắm mắt lại nhẹ giọng, lại kiên định nỉ non, “Anh không cần đợi nữa !”
Lục Hân chấn động toàn thân, không thể tin xoay người nâng mặt Phương Tình lên, ánh mắt không muốn bỏ sót chút biểu cảm nào của cô.
“Em . . . . .em vừa mới là nói. . . . . .”
Trên mặt Phương Tình sau khi khóc có chút ửng đỏ, nghiêm túc nói: “Em cùng An Lập Nhiên từ nhỏ đã quen biết, anh ấy đều rất xuất sắc, có rất nhiều nữ sinh có suy nghĩ là bạch mã vương tử. Em cùng anh ấy sớm chiều ở chung, lại vừa lúc tuổi trẻ chìm đắm trong tình cảm thầm mến, thầm mến một chàng thiếu niên tuấn tú sáng rỡ như ánh mặt trời như vậy thực sự không thể tránh khỏi một vài chuyện. Sau đó . . . . em một mình chạy tới Vân Nam, không phải muốn chạy trốn tránh khỏi cái gì, em chỉ muốn bỏ đi đoạn tình cảm, muốn sau khi hết một chuyến du lich quay về bắt đầu lại. Lục Hân, em nói với anh này đó là vì để cho anh an tâm, nếu em quyết định buông bỏ quá khứ lựa chọn anh, em tuyệt đối sẽ không quay đầu lại. Cho nên, về sau anh không cần phải có bất an lẫn ghen tị gì nữa..”
Có một số người có một số việc, trong cuộc đời cũng có vài dấu ấn thời tuổi thanh xuân, nhưng từ từ sẽ phai nhạt trong năm tháng phong trần, dù có lưu luyến cũng chỉ là đã từng,