Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
i thói ra ngoài mua đồ hay ăn uống thường xuyên quên mang theo tiền, đến khi thanh toán mới chợt nhớ ra và điện thoại tứ tung cần cứu mọi người. Bị tôi hành hạ nhiều lần nhất chính là Tiêu Tiêu. Nó thường nói: “Tô Nhã, tớ thật bái phục dũng khí của cậu, lần nào cũng dám gọi tớ đến giải quyết rắc rối cho, lại còn trơ tráo mặt dày mày dạn không biết xấu hổ nữa! Cậu thử là tớ một lần mà nghĩ xem tớ chán và nản với cậu nhiều đến thế nào!”
Còn tôi, vẫn vô liêm sỉ nhe răng ra cười.
Lát nữa Tiêu Tiêu thể nào cũng lại tức tối gầm lên cho xem, và tôi sẽ lại thi triển tuyệt chiêu vô liêm sỉ nhăn nhở cười tiếp.
Bỗng kẻ đứng sau lưng tôi lên tiếng, nghe có vẻ não lòng: “Tô Nhã, tôi không phải là Tiêu Tiêu gì cả. Sao chị uống nhiều thế này?”
Nó không phải là Tiêu Tiêu? Không, không phải là con gái! Nó không phải là Tiêu Tiêu thì là ai?
Tôi vội vàng quay đầu lại, đập ngay vào mắt tôi chính là bộ mặt đẹp mã đáng ghét của Ninh Hiên.
Nhất định là tôi bị ma nhập, không thì tôi đã không ngớ ngẩn đưa tay lên sờ mặt hắn, vuốt ve hắn với ánh mắt háo sắc và cái đầu mất trí, thủ thỉ với hắn bằng thứ giọng gợi tình: “Ninh Hiên? Ninh Hiên à? Sao lại là cậu? Không phải là Tiêu Tiêu à? Tiêu Tiêu đã biến thành Ninh Hiên à?” Hắn đưa tay lên nắm chặt bộ vuốt đang cố cưỡng đoạt hắn của tôi rồi dịu dàng gọi tên tôi: “Tô Nhã”
Tôi như bị điện giật, toàn thân tê dại, trong đầu lập tức vụt hiện lên vài sự việc.
Tôi đẩy Ninh Hiên ra, quay người định bỏ đi. Nhưng đầu óc vẫn điên cuồng chao đảo, hai chân lâng lâng thành ra cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, suýt nữa thì ngã lăn ra đất.
Mới đi được hai bước thôi nhưng chắc chắn bộ dạng tôi lúc này vô cũng nghiêng ngả!
Nhờ có Ninh Hiên kịp thời đến, tôi mới tiếp tục đứng được nhưng rồi lại vùng vẫy quát tháo: “Bỏ tay ra!”
Hắn vẫn giữ chặt lấy rồi quyết không buông tay, giận dữ quát: “Chị đã say đến mức này còn làm mình làm mẩy nỗi gì? Rốt cuộc chị muốn làm gì?”
Hắn quát tôi thì tôi cũng quát lại: “Làm gì cũng không cần cậu quan tâm! Bỏ tay tôi ra ngay! Tôi là cô giáo của cậu đấy! Chú ý giúp đi!” Thực ra nói đến đây đường đường chính chính quang minh chính đại kết thúc thì tốt biết bao, nhưng chẳng biết sao tôi lại không thể kiểm soát được đầu óc, miệng lưỡi và trái tim mình. Nói xong những lời đó, căm giận với phẫn nộ lại càng cao ngút trời, tôi tiếp tục gào thét: “Cậu đã có bạn gái rồi còn đến đây tìm tôi làm gì, mau về với bạn gái của cậu đi!”
Về sau khi đầu óc đã tỉnh táo hơn, lần nào nghĩ đến câu nói này tôi cũng thấy rùng mình, mồ hôi tuôn ra như tắm.
Tuy ngoài miệng là mắng mỏ đấy nhưng rõ ràng còn có nhõng nhẽo nũng nịu, ỏn ẻn trách cứ, và cả nói chua xót của tôi. Thực ra câu này tương đương với câu: Cậu thích tôi cơ mà, sao đã đi tìm bạn gái khác rồi?
Vã mồ hôi!
Thực ra chỉ cần là con gái, ai mà chẳng có chút ích kỉ hư vinh. Muốn có một người luôn tốt với mình, nhưng lại chẳng chịu tiếp nhận người ta, để rồi khi thấy người ta ở bên người khác thì lại ít nhiều cảm thấy khó chịu. Chẳng phải là vì yêu người ta, mà chỉ là hụt hẫng khi mất đi chút hư vinh được một người khác giới yêu thương mà thôi.
Nhưng tôi cũng vô cùng chắc chắn, việc tôi khó chịu khi thấy Ninh Hiên cặp kè cùng Điền Uyển Nhi hoàn toàn không chỉ là do hụt hẫng vì mất đi chút tình cảm hư vinh. Sự thực là tôi đang ghen, tôi buồn vì mất hắn, đau đớn vì không thể có được hắn.
Tôi nói với Ninh Hiên: “Buông tôi ra! Cậu đã có bạn gái rồi còn gì, đi tìm cô ta đi!”
Ninh Hiên không những không buông tay mà còn kéo tôi lại ôm chặt vào lòng. Mặc cho tôi cố vùng vẫy, hắn không nói một lời vẫn cứ ôm chặt tôi như vậy.
Vốn dĩ tôi là đứa con gái từ khi sinh ra đã cực kỳ ồn ào, ngay cả lúc này cũng không thể lặng yên được. Cứ nghĩ đến mấy ngày gần đây vòng tay này vẫn ôm ấp cô nàng chuyên đi vệ sinh quên giấy kia lòng tôi trào dâng nỗi căm phẫn xót xa. Bị hắn ôm chặt vào lòng, tôi chỉ biết dồn hết hờn giận lên hai cánh tay đang tự do, vòng ra sau lưng hắn đấm loạn lên, miệng tua đi tua lại một câu: “Cậu đi ngay cho tôi! Đi đi! Tôi không muốn nhìn mặt cậu!”
Mấy tiếng “không muốn nhìn mặt cậu!” của tôi hình như đã làm tổn thương Ninh Hiên. Hắn buông tôi ra, quay đầu bỏ đi thật.
Hắn đi rồi, bản lĩnh của tôi cũng chẳng còn nữa. Xiêu vẹo bước ra khỏi quán rượu, gió lạnh bên ngoài quật vào người, nửa não trái đầy bột mỳ với nửa não phải đầy nước đập vào nhau thành một đống nhão nhoét.
Tôi lê lết đến bên một bức tường, ngồi sụp xuống, khóc váng lên.
Bảo đi là đi thật. Sao hắn có thể đi luôn như thế được?
Càng nghĩ càng buồn, nước mắt càng tuôn ra xối xả như vòi nước chưa khoá van, từng giọt nước mắt nổi nhau trào qua khoé mắt, lã chã rơi xuống mặt đất.
Lòng tôi quặn đau.
Đang nghẹn ngào nức nở như tắc thở đến nơi, bỗng trước mắt tôi xuất hiện một đôi giầy cỡ khoảng bốn mươi.
Nước mắt vẫn đong đầy nên mọi thứ trước mắt tôi đều vô cùng mờ mịt, để xác định đôi bàn chân đó không phải là ảo ảnh, vừa khóc tôi vừa thò tay ra sờ sờ lên mặt đôi giầy. Đúng là có da có thịt thật, tôi quả thự