Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Hồng Sầm
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.
tất cả phục sức hàng hiệu, nhiều vô số gần trên trăm bộ, Băng Nhi lấy ra một bộ trang phục nhãn hiệu Chanel lúc trước từng nghe Lệ Nhi Khen không dứt miệng.
"Tiểu thư, bộ này như thế cnào?" cô cẩn thận từng ly từng tí đưa đến trước mặt.
"Bộ đồ này đã mặc qua." Thiên kim đại tiểu thư ung dung ngâm mình trong bồn dftắm mát xa khẽ hừ.
"Còn bộ này" Băng Nhi động tác nhanh chóng đổi lấy bộ khác.
"Lỗi thời không mặc! Đổi bộ khác." Đỗ Lệ Nhi hai mắt khép kín ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn.
Cứ như vậy Băng Nhi tại phòng giữ quần áo cùng phòng tắm tới tới lui lui chạy hơn mười lần.
Mãi cho đến Đỗ Lệ Nhi cảm thấy hài lòng chọn một bộ y phục trong đó, Băng Nhi đáng thương lúc này mới có thể thở một ngụm.
"Tới đây chà lưng cho tao." Gương mặt kiều mị nở một nụ cười quỷ dị.
"Dạ vâng tiểu thư." Cầm lấy bông tắm Băng Nhi nơm nớp lo sợ bò lên bên cạnh bồn tắm mát xa.
"Mày dùng sức như vậy làm gì?! Có chủ tâm gây khó dễ với tao phải không?" Ngay tại Băng Nhi chăm chỉ làm việc thì Đỗ Lệ Nhi đột nhiên xoay người giội cho cô một thân ẩm ướt.
"Tôi không có" Thủy châu trong suốt sáng long lanh trượt xuống gò má Băng Nhi, cô nghẹn ngào nói.
Tuy đã sớm abiết Lệ Nhi sẽ không 6để cho 3cô trôi qua 2tốt nhưng 33mỗi khi cô 7ata khi dễ 0cô thì lòng cô rất đau.
"Cẩn thận một chút cho tao" Rút ra khăn tắm lớn Băng Nhi đưa lên Đỗ Lệ Nhi bỏ lại một câu như vậy rời đi.
"Dạ" Băng Nhi tranh thủ thời gian mang theo máy sấy theo ra phòng tắm.
Cô vừa chải chuốt tóc mai màu nâu của Đỗ Lệ Nhi, vừa sấy khô hơi nước trên tóc.
"Nóng quá mày muốn nướng cháy tóc của tao phải không!" Đỗ Lệ Nhi cố ý tại trứng gà lý chọn xương cốt.
"Thực xin lỗi." chịu đựng quần áo bởi vì ẩm ướt mà dính ở trên da thịt đưa tới đẩu sắt hàn ý Băng Nhi lần nữa xin lỗi cô biết rõ đây là phương pháp duy nhất có thể làm cho Lệ Nhi nguôi giận.
"Đủ rồi nhìn mày nước đều nhiễu đầy trên nệm của tao, còn không mau cút ra ngoài cho tao." Đột nhiên đẩy tay Băng Nhi Đỗ Lệ Nhi giơ lên mắt Phượng tràn đầy căm hận.
"Dạ, Thật xin lỗi" thân ảnh nhỏ bé và yếu ớt theo cánh cửa mở ra đóng lại nhanh chóng biến mất tại phía sau cửa.
Trên đường rời đi phòng lớn đi trở về phòng ở của người hầu, Băng Nhi mấy lần dùng tay lau đi những giọt nước mắt trượt xuống bên má tiếc rằng sóng nhiệt trong mắt như là vòi nước đã quên đóng chặt, lau như thế nào cũng không khô một đôi thanh linh đồng tử tràn đầy thống khổ.
Băng Nhi càng không ngừng tự hỏi chính mình cuộc sống như vậy cô đến tột cùng còn có thể chịu được bao lâu?
"Tiểu Bạch hôm nay Lệ Nhi và phu nhân cùng nhau đi ra ngoài chúng ta có thể chơi thật vui." Ôm Tiểu Bạch mới từ lổ nhỏ đầu kia chui qua tới, Băng Nhi lộ ra nụ cười hân hoan.
Chỉ có lúc ở cùng Tiểu Bạch cô mới có thể cảm giác mình còn năng lực cười.
"Gâu gâu gâu!" chú chó nhỏ toàn thân tuyết trắng nhiệt liệt sủa đáp lại cô, nhãn cầu đen bóng giống như quả cầu pha lê lóng lánh.
Đột nhiên Mal tế tư khuyển như là ngửi được mùi vị gì tức giận duỗi ra chân trước nhắm túi tiền trên fáo khoác của Băng Nhi bới ra cầm lấy.
"Ai nha! Bị mày ngửi được rồi có phải không? được rồi được rồi, tao lấy ra là được" Băng Nhi thấy Tiểu Bạch tựa hồ phát hiện cô giấu giếm gì đó liền cười hì hì lấy ra.
Là phô mai đây là món Tiểu Bạch thích făn nhất.
"A, mở miệng ra." Xé mở màng mỏng đóng gói Băng Nhi đem phô mai vàng trong đưa đến bên miệng Tiểu Bạch.
"Gâu!" Nhìn thấy món thích nhất Tiểu Bạch há miệng liền cắn xuống một miếng đong đưa cái đuôi nhỏ mùi ngon nhai nuốt lấy.
"Ăn ngon không?" Băng Nhi lại lấy một miếng nhỏ đút nó.
"Gâu Gâu!" Tiểu Bạch muốn nuốt vào miếng phô mai thơm nồng lại hồi báo một tiếng sủa hưng phấn.
"Đừng vội tao đem theo ba miếng đủ cho mày ăn rồi" Nhìn đến Tiểu Bạch ngẩng mặt cái đầu nho nhỏ ăn vội vàng, Băng Nhi khó nén vui vẻ lại mở ra một miếng phô mai khác.
Chú chó nhỏ tham an rất nhanh liền đem phô mai Băng Nhi mang đến ăn sạch bách còn vẫn chưa thỏa mãn liếm láp miệng, Băng Nhi nhìn bộ dáng Tiểu Bạch vẻ mặt cảm thấy mỹ mãn cảm giác được tảng đá đặt ở trong lòng tựa hồ biến nhẹ rất nhiều.
"Cô không cần đi học sao? suốt ngày ở cùng con chó này không chán sao?" Lãnh Tiêu thân thủ kiện tráng gọn gàng từ tường vây bay xuống ngữ điệu thoải mái mà nói.
Nhìn thấy Lãnh Tiêu xuất hiện Băng Nhi vội vàng sửa sang lại quần áo đứng dậy.
"Lãnh thiếu gia!" Cô làm sao cũng không nghĩ ra hắn sẽ ở lúc này xuất hiện.
Thấy vẻ mặt cô kính cẩn lông mày không vui chau lại chợt giãn ra ý nghĩ vừa chuyển trong nội tâm mình có ý định khác hắn ưu rảnh rỗi rút ra một điếu thuốc nhen nhóm mở miệng thoải mái hỏi:
"Những cô bé cùng tuổi như cô lúc này không phải hẳn là ngồi ở trong phòng học chăm chú đi học sao? Hay là vì cùng con chó ngốc này chơi cho nên cô trốn học?" Hắn ngồi trên mặt đất không có một chút khí thế cao cao tại thượng.
Thái độ Lãnh Tiêu nhất phái thoải mái làm cho Băng Nhi không khỏi đi theo buông lỏng thân hình đang căng thẳng.
Đối mặt cảm giác kỳ quái của hắn, hắn là Lãnh gia đại th