Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.
i thôi, cậu đoán xem, người đó là ai?”
Đột nhiên qua khóe mắt, trong lớp sương mỏng có người mặc áo khoác dài chầm chậm xuất hiện, khuôn mặt đường nét dần rõ, vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh, sau đó là một nụ cười rất nhẹ.
Duy An đâu còn tâm trạng để đoán.
Mặt cô biến sắc, khiến Trình An Ni cũng sững lại, quay lại nhìn theo ánh mắt cô, thấy trên con đường nhỏ có người đang đi về phía họ.
Không phải sinh viên, là Tống Thư Minh.
Duy An không ngờ anh lại đột nhiên quay về đúng vào lúc hỗn loạn này, lòng cô rối loạn, cô không biết mình phải nói gì với anh, càng không biết mình nên ra khuyên Kiều Ngự đừng đánh nhau nữa hay chạy tới hỏi Tống Thư Minh mấy hôm nay anh đã đi đâu, anh là ai…
Trăm ngàn suy nghĩ như muốn nổ tung, khiến cô không nghĩ ra được điều gì, Trình An Ni đứng bên cạnh lại cười quỷ dị, vẻ mặt như chợt hiểu ra, nói: “Chim cánh cụt, cậu phải dùng bao nhiêu thủ đoạn mới câu được người đàn ông ngốc nghếch kia? Vì cậu mà xe đưa xe đón, nhưng thật đáng tiếc… Kiều Ngự chạy đi điều tra giúp cậu cả nửa ngày mới phát hiện ra, anh ta mạo nhận là thầy giáo phải không? Ái chà, thật si tình quá đi mất, muốn dùng cách này để lừa gạt trái tim trong trắng của cậu cơ đấy!”
Duy An cứng người đứng bên sân bóng nhìn Tống Thư Minh, cô hoàn toàn không biết phải làm thế nào, Tống Thư Minh đột nhiên nhìn cô hét lớn: “Cẩn thận!”
Quả bóng rổ bay đến, rơi xuống đất lăn lăn.
Duy An mơ mơ màng màng cảm thấy cơ thể mình nặng dần, trước lúc ngất cô còn nhìn thấy vẻ mặt người đó lo lắng như phát điên chạy về phía cô, Kiều Ngự vẫn đẹp trai như thế, ngay cả khi tức giận, ngay cả khi anh đánh nhau với người khác.
Anh vẫn là đoạn hồi ức cô không thể xóa được.
“Duy An!”
Ồ… Lúc ngất đi cô lại nghĩ, cuối cùng anh không gọi cô là chim cánh cụt nữa.
Ngay sau đó, cô được một vòng tay quen thuộc bế lên, giọng người dịu dàng như biển, rõ ràng sắp khiến cô chết chìm trong đó, anh không ngừng hét gọi: “Annie?”
Duy An không còn ý thức.
Không biết bao nhiêu lâu trôi qua, lúc Duy An mở mắt ra thấy trần nhà trắng toát, cô thấy lòng nặng trĩu, đây chắc là bệnh viện rồi.
Chẳng ai muốn vô duyên vô cớ bị đưa vào cái nơi lạnh lẽo như bệnh viện, cũng may khi Duy An cố gắng đảo mắt nhìn quanh, cô phát hiện ra mình đang nằm trong phòng y tế của trường. Cô thở hắt ra bóp bóp đầu ngồi dậy, vốn định nói với Cố Mộng Mộng ngồi ở giường đối diện là cô thật sự không nhìn thấy quả bóng rổ đó bay tới, nhưng lời vừa lên tới môi đã bị ánh mắt của hai người bên cạnh ngăn lại.
Kiều Ngự đứng dựa bên cửa nhìn cô, còn Tống Thư Minh ngồi trên ghế, thấy cô đã tỉnh, Tống Thư Minh đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên giường quan tâm hỏi: “Em thấy thế nào?”
Duy An cúi đầu đáp: “Không sao, chỉ là ở đây… hơi đau.”
“Bác sĩ nói không sao, chỉ hơi sưng một chút. Nhưng anh không yên tâm, em nằm một lát, hôm nay nhất định phải đến bệnh viện.” Tống Thư Minh vừa dịu dàng vừa kiên quyết nói, sau đó cười cười xoa đầu cô như ở chỗ không người, nói tiếp: “Em đừng nghĩ ra cách phản kháng, em bị ngất, cần phải tới bệnh viện kiểm tra anh mới yên tâm, nghe lời.”
Duy An rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt Kiều Ngự cứng lại, anh ngước mắt lạnh lùng liếc Tống Thư Minh một cái, sau đó chậm rãi hỏi: “Anh không phải thầy giáo, anh là ai?”
Duy An bắt đầu căng thẳng, cô nhìn Tống Thư Minh, không biết anh sẽ phản ứng thế nào trước câu chất vấn của Kiều Ngự, nếu lời nói dối của anh bị lộ, nếu anh có mục đích khác, vậy thì…
Nhưng Tống Thư Minh thậm chí còn không tỏ ra kinh ngạc, anh vẫn yên lặng lịch lãm như thường ngày, cầm một cốc sữa nóng đi tới, hỏi Duy An: “Có muốn uống một chút không?
Phòng Y tế nằm ở cửa phía đông của Đại học G, trong một căn nhà nhỏ ba tầng, trước kia còn treo biển hiệu bệnh viện trường, nhưng về sau phía trường tự thấy quy mô nhỏ, lại cách xa ký túc xá sinh viên, nếu xảy ra chuyện gì thật sinh viên thường đi thẳng đến bệnh viện trong thành phố, vậy là đành khôi phục lại tên gọi bình thường.
Thường thì, chỉ những sinh viên ngoại tỉnh mới tới để mua thuốc khi bị cảm cúm lặt vặt, vì vậy mấy phòng bệnh trên tầng hai lâu không có ai dọn dẹp, mấy chậu hoa xương rồng trên bệ cửa sổ đã chết khô.
Duy An giơ tay đón lấy cốc sữa, Kiều Ngự đi tới cạnh giường nhìn Tống Thư Minh lại hỏi: “Rốt cuộc anh là ai? Tại sao lại giả vờ là giảng viên trường chúng tôi?”
Người đàn ông đang kéo chăn đắp cho Duy An ngước mắt nhìn Kiều Ngự, lần đầu tiên anh nói với giọng có chút khó chịu: “Những chuyện ấy thì có liên quan gì tới cậu.”
Anh rất ít khi nói với người khác như thế, Duy An ngửi thấy mùi thuốc súng.
Giọng đầy khiêu khích, Duy An lén nhìn Kiều Ngự, không hiểu Kiều Ngự lại lo lắng cho mình như thế.
Tống Thư Minh giọng ôn tồn nhỏ nhẹ, nhưng hoàn toàn không có ý nhượng bộ, đáp : “Đây cũng là điều tôi muốn nói với cậu, Kiều Ngự, tốt nhất cậu nên tránh xa tiểu Annie của tôi ra, sự xuất hiện của cậu sẽ mang lại tai họa cho cô ấy.”
Kiều Ngự như cười như không, rõ ràng