Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1368 lượt.

a ra những đường nét quen thuộc, đó là thư viện, bóng hình ảm đạm cùng gác chuông cao vút, không khí học thuật bao trùm, cùng tấm cửa lớn bằng kính trong suốt.
Duy An bỗng phát hiện, thì ra mình cũng nhớ nhung anh như thế, đó là cảm giác chua xót trỗi dậy từ tận sâu trong trái tim, dù lúc nào dù ở đâu, Tống Thư Minh cũng luôn cố gắng để cô tin tưởng chính bản thân mình, và anh chưa bao giờ đưa ra những lời hứa hẹn hão huyền.
Tình yêu ở đâu đó trong quãng thời gian thanh xuân quá mức rõ ràng, mối tình thầm lặng đổi lại sự đau đớn, cô mất ba năm chỉ để đổi lại sự trừng phạt kiếp này mãi mãi không thể vẽ bầu trời xanh được nữa, cô tưởng rằng mình chẳng sợ gì cả, chuyện tới nước này, cô buông tay, không liên quan gì tới yêu tới hận cũng tốt.
Nhưng cuối cùng cô lại bị những lời của Tống Thư Minh dồn nén tới chẳng có chỗ nào mà trốn, anh không nói những lời ngọt ngào tình tứ, anh chỉ nói, xin em hãy tin bản thân mình, em sẽ trở thành một tiểu Annie vô cùng mạnh mẽ, giỏi giang. Còn khiến cô xúc động hơn bất kỳ câu nói anh yêu em nào trên thế gian này.






Mỗi ngày khi xé đi một tờ lịch, Duy An thường tự nhắc với mình một lần rằng, thời gian là phương thuốc thần kỳ nhất.
Sáng hôm đó khi ngủ dậy, cô họ đưa Duy An đi cắt kính, Duy An đeo thấy không quen, cô cúi đầu nhìn xuống đất luôn có cảm giác mặt đất lồi lõm bất thường, bác sĩ bảo những người mới đeo kính thường như vậy. Cô họ lo Duy An nhìn không rõ sẽ lại bị thương, ép Duy An ra ngoài đường đi đi lại lại một lúc cho thích ứng, cô đành nén cảm giác choáng váng, chóng mặt để kiên trì đeo kính.
Buổi trưa cô họ tới siêu thị bên cạnh mua đồ, bảo Duy An tự về nhà trước, cô vừa vào nhà thì bắt gặp chú hôm nay được nghỉ, không phải đi làm.
Trong nhà chỉ còn Duy An và chú, bình thường những lúc thế này không khí vô cùng gượng gạo, rồi thoáng cái lạnh như băng, cô cào cào mái tóc xuống che mặt, cúi đầu không nói năng gì, muốn nhanh chóng quay về phòng.
“Cháu đi đâu đấy? Cô cháu đâu?”
Trong những tiếng mắng chửi hỗn loạn, Duy An đột nhiên nghĩ tới những ngày ở ký túc xá, khi đó mùa đông thành phố Lan khiến người ta mệt mỏi chán ghét, còn cô giơ tay lau sương đọng trên tấm kính cửa sổ, lòng đầy ảo tưởng khi nhìn về phía sân trường tĩnh lặng, cô và Cố Mộng Mộng từng ngây ngốc viết ra lý tưởng của mình lên tấm kính cửa sổ đó.
Giờ còn chưa đến một năm, Duy An đã chẳng có gì, tất cả đều trở thành cảnh quay trước ống kính, cuối cùng mất đi mọi màu sắc.
Chú vẫn còn đang nói, khẩu khí tức giận giống như chỉ muốn ném cô từ trên tầng xuống cho xong chuyện, cuối cùng đã bắt đầu lôi thẳng tên bố mẹ cô ra để chửi.
“Đủ rồi!” Duy An nắm chặt tay nghiến răng nói, giống như con thú nhỏ bị ép vào đường cùng phải vùng vẫy để tự bảo vệ mình, mặt cô phừng phừng, đứng giữa phòng khách, nhìn chằm chằm chú.
Đối phương ngẩn người, có lẽ không ngờ một cô gái bé nhỏ xưa nay vẫn rất yếu ớt lại có thể hùng hổ tới như thế, vậy là chú cô càng thêm tức giận, giơ tay định đánh cô. “Mày còn dám học ở đâu ra cái kiểu quát lên với tao như thế, bao nhiêu năm qua, không có tao mày lấy đâu ra cơm mà ăn, tiền học của mày là tao kiếm tao trả! Mắng mày có một hai câu thì đã làm sao?”
Duy An biết chú cố tình đợi lúc cô họ không có ở nhà để mắng mỏ giáo huấn mình, có lẽ chú cũng đã phải nín nhịn bực bội suốt một tháng nay rồi, cuối cùng hôm nay cũng được xả giận.
Cô quay người định bỏ về phòng, nhưng chú đã nhanh hơn một bước, sầm một tiếng đóng sập cửa phòng lại không cho cô vào, lớn tiếng quát: “Mày mau cút về trường đi, chẳng phải mày đủ lông đủ cánh rồi không cần tao nuôi nữa sao! Mau cút đi cho tao!”
Duy An đứng bất động, cô không biết mình làm thế này liệu có khiến cô họ tổn thương hay không, vô thức hoang mang nhìn xung quanh, nhìn thấy chậu đỗ quyên xinh đẹp bày trên bậu cửa sổ, là loài hoa mà cô họ yêu thích, nên chăm sóc chu đáo vô cùng. Cô nhìn những cánh hoa rực rỡ đó mà lòng thấy hổ thẹn, cô không dám khẳng định rốt cuộc chúng có màu gì.
Ánh mặt trời gay gắt, trên tấm cửa kính trắng phủ một lớp bụi mờ, cô và trưởng bối của mình cố chấp đối đầu, không biết phải đi về đâu.
Thế giới bên ngoài rộng lớn như vậy, nhưng chẳng chỗ nào yên tĩnh cả, những lời mắng chửi của chú biến thành những lưỡi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào màng nhĩ cô.
“Bố mày đúng là cái đồ đáng chết...”
Đủ rồi, thật sự đủ rồi.
“Im miệng! Chú không có tư cách mắng chửi bố mẹ cháu, cho dù họ vô trách nhiệm cũng chẳng liên quan gì tới chú!” Duy An hét lên, trong tầm mắt chao đảo chỉ có mình chú đứng đó, ông ta đứng ngược sáng chắn cả một khoảng trời màu xanh thẫm.
“Mày là đồ khốn!” Người đàn ông bị Duy An mắng vung tay tát tới, Duy An dùng hết sức gạt tay ông ta ra.
Nhưng... trong giây phút cuối cùng, giây phút mà cô quay người đi lại rõ ràng thấy ảo ảnh.
Trên tấm cửa kính sáng bóng quá mức loáng thoáng in hình một tòa kiến trúc màu xám, cô vẫn luôn có cảm giác nó ở đó, mãi ở đó, nhưng vì cô không nhìn rõ, chỉ


The Soda Pop