Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

đèn xanh chỉ còn mười giây, nhấp nháy không ngừng, Duy An vội vàng khuyên: “Qua đường trước đã, đừng đứng ở đây cãi nhau, mau lên!”
Kiều Ngự như không nghe thấy lời Duy An nói, anh đột nhiên túm chặt tay Duy An kéo cô tới trước mặt mình, tức tối nói với cô: “Em muốn biết nguyên nhân có phải không? Anh cho em biết, người là do anh thuê, tối hôm đó…”
Anh nói mãi nói mãi cánh tay không ngừng siết chặt, cổ tay Duy An đau tới không chịu nổi, cô không giằng ra được, mắt nhìn đèn đếm ngược kết thúc, xe hai bên đường bắt đầu di chuyển.
Lúc này thật sự hỗn loạn, sự bình tĩnh trong mắt anh khiến người ta sợ hãi.
Họ bị kẹp giữa dòng xe đông đúc không thể đi được, những tiếng còi xe cáu bẳn trách móc khi ngang qua họ, Kiều Ngự chẳng buồn để ý, ba người bị ép phải đối mặt, cùng đứng giữa ngã tư.
Tiếng gió rít thổi rối tung tóc Duy An, cô không nhìn rõ vẻ mặt Kiều Ngự lúc này, nhưng anh nghiến răng nghiến lợi, nói rõ ràng từng câu một: “Bố anh xảy ra chuyện, Trình An Ni uy hiếp anh, nếu anh không tìm người cảnh cáo em khiến em phải tránh xa anh, cô ta sẽ không để gia đình giúp đỡ bố anh. Hơn nữa, tối hôm đó cô ta không cho anh ra ngoài, anh uống rượu, nhìn thấy ảnh của em và Tống Thư Minh, đều do cô ta chụp lén, anh rất giận, nếu không phải là vì tiền, tại sao em lại nhận lời ở bên anh ta?”
Duy An không giãy giụa nữa, cô đứng đó, cảm thấy bình tĩnh lạ thường, chuyện cô nghi ngờ ngàn vạn lần kia sau khi nghe chính miệng Kiều Ngự thừa nhận, ngược lại cô không sốc mà thấy chân thực.
Đây chính là người cô từng dùng mấy trăm lá thư tình để chờ đợi, ích kỷ dùng đôi mắt cô đổi lấy sự vinh quang của bản thân. Đúng là Kiều Ngự làm, đây chẳng phải vốn là phong cách của Kiều thiếu hay sao? Anh ngạo mạn như một đứa trẻ, và ích kỷ cũng giống hệt một đứa trẻ.
Phía sau xe lao qua không ngớt, ba người họ đứng ở ngã tư đông đúc nhất, rửa sạch chút thời gian thanh xuân cuối cùng.
Cô nhìn Kiều Ngự hỏi: “Anh dựa vào cái gì mà cho rằng tôi chỉ được thích anh?”
Đây chính là điều mà Kiều Ngự luôn đau đáu trong lòng.
Anh luôn cho rằng cả đời này Duy An phải sống dưới cái bóng của anh mà cảm tạ ân đức anh ban cho cô, anh luôn muốn thấy cô viết thư tình cho anh, vì anh mà ngày đêm bất an, sau đó anh mới có thể hài lòng che giấu tình cảm của mình, che giấu sự thật là anh đã thích cô từ lâu.
Kiều Ngự từ từ buông tay cô, cố chấp hỏi: “Nói cho anh biết, tại sao em đi cùng người đó, rốt cuộc anh ta là ai?”
Đến bây giờ anh vẫn không sao giải thích nổi, lúc nào cũng sống trên mấy tầng mầy, anh quen với việc đón nhận sự ngước nhìn của mọi người, lần này bị Trình An Ni uy hiếp khiến anh hận tất cả mọi thứ, đành mang tính khí trẻ con tàn nhẫn ra đi làm hại người khác, kết quả anh còn buồn hơn.
Duy An nhìn Trình An Ni sắc mặt trắng nhợt, cô ta hoàn toàn tuyệt vọng, ánh mắt đờ đẫn đứng bên cạnh Kiều Ngự cắn chặt môi. Cô ta từng ngồi bệt bên lề đường như người mất hồn, đau khổ gào khóc nói với Duy An: “Không thể nào! Anh ấy thích cậu, nếu không có Tống Thư Minh kia thì chưa chắc anh ấy đã nhận ra tình cảm đó, nhưng giờ anh ấy không cách nào phủ nhận được nữa...”
Giờ đã hiểu rõ mọi chuyện, Duy An chỉ cảm thấy đáng tiếc, cô ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ Kiều Ngự, nhưng ánh mắt mờ như bị phủ sương.
Giữa ngã tư xe cộ nườm nượp, cô nhìn người mình thích suốt ba năm qua, khẳng định với anh rằng: “Yêu và thích không giống nhau, có lẽ anh cùng từng thích tôi, nhưng thứ mà Tống Thư Minh dành cho tôi là tình yêu, vì vậy bất cứ khi nào, tôi cũng tin anh ấy sẽ không làm hại tôi.”
Cuối cùng Duy An cũng hiểu ra, anh thích cô, nhưng anh kiêu ngạo tới mức chưa bao giờ chịu dành cho cô dù chỉ là một chút hơi ấm, sự dịu dàng.
Đáng tiếc không phải anh, đáng tiếc thời niên thiếu, chúng ta đều quá nhút nhát.
Ánh mắt Kiều Ngự lạnh dần, anh nhìn cô, ngập ngừng mãi mới nói: “Đúng là anh cho người đến đấy, nhưng, mắt em…” Anh không nói tiếp nữa.
Anh nhẹ nhàng giơ tay nhấc kính của Duy An ra, Duy An đứng im, những ngón tay thon dài của Kiều Ngự run rẩy, chạm vào khóe mắt cô, giọng anh khàn đặc: “Duy An, em lúc nào cũng mặc giống như một con chim cánh cụt.”
Trình An Ni chẳng có bất kỳ biểu hiện nào, từ lúc bị Kiều Ngự túm tóc ném ra một bên, cô ta bắt đầu đờ đẫn đứng nhìn hai người họ.
Hai bên là dòng xe lao vùn vụt, họ lại cáo biệt nhau trong tình cảnh này.
Duy An ngẩn người, cô cúi đầu nhìn chiếc áo khoác ngoài vớ vội của mình, màu cam, lúc mua có hơi rộng, lại thêm thời gian gần đây cô gầy đi nhiều, khiến quần áo cứ như móc trên người. Vẫn xấu như thế, vẫn giống như con chim cánh cụt ngốc nghếch.
Cô cười cười né tránh ngón tay anh chạm vào mình, đeo mắt kính vào, sau đó nói: “Hai người sắp rời khỏi thành phố Lan, bao giờ đi?”
Kiều Ngự vẫn nhìn vào mắt cô, anh rất cao, đứng trước cô và ngược sáng, giống như thiếu niên năm xưa trên sân bóng rổ trường cấp ba, cao ngạo, luôn lạnh lùng mắng cô ngốc. Anh còn nghiêm giọng vờ thờ ơ hỏi: “Với điểm số môn tiếng Anh như thế này liệu cậu có đỗ được trường đại học nào không?


Teya Salat