Tác giả: Tạ Thượng Huân
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/869 lượt.
lớn và đa dạng về hàng hóa có tiếng ở trong nước, gia đình có rất nhiều tiền của, nhưng lại không có thời gian quan tâm chuyện học của con cái, đi học thì lo lắng con trai giao du với bạn xấu, cho nên từ nhỏ liền mời gia sư về dạy dỗ, chỉ cần thành tích của Võ Tuấn Tư luôn giữ vững ở hạng ba thì tiền lương dạy kèm sẽ được tăng gấp đôi so với bên ngoài. Kiểm tra được hạng nhất sẽ có được tiền thưởng khen ngợi dạy tốt.
Tiểu Nhã dạy kèm từ năm nhất đại học đến năm thứ ba, Võ Tuấn Tư cũng lên lớp mười hai, tháng bảy thi đại học thành công hắn sẽ trở thành đàn em khóa dưới của cô. Hai người đã sớm trở thành bạn tốt không có gì giấu nhau, Tiểu Nhã thật lòng đem hắn làm em trai mà đối đãi.
Khi cô từ Mã Tiểu Nhã biến thành Tôn Tiểu Nhã ngoại trừ người trong nhà thì chỉ có Kì Nhu Trúc và Võ Tuấn Tư là biết rõ nội tình.
Võ Tuấn Tư có bề ngoài to lớn như cây tùng thật ra hắn cực kỳ dịu dàng, chu đáo.
Khi hắn biết Tiểu Nhã thực sự cần công việc làm thêm, không phải kiếm tiền để mua hàng hiệu cho nên thành tích của hắn chưa từng bị lọt ra khỏi top ba, còn thường giành lấy được hạng nhất làm cho cha mẹ hắn đối với Tiểu Nhã vừa lòng vô cùng, phá lệ mời cô tiếp tục dạy hắn ba năm liền, làm cho Tiểu Nhã ‘ăn no cả bụng’.
“Tuấn Tư, bài học hôm nay chị giảng em hiểu hết chứ?”
Tiếng nói mềm mỏng trong trẻo tựa như gió nhẹ, làm mềm nhũn trái tim của hắn.
“Hiểu được.” Võ Tuấn Tư khuôn mặt đẹp trai ngây ngất pha chút ngây ngô trẻ con nhàn nhạt nở nụ cười, ý tứ hàm súc nói: “Cô giáo, tháng chín này em sẽ thành sinh viên, không cần phải gọi chị là ‘cô giáo’ nữa rồi.”
Hắn chờ ngày này lâu lắm rồi, thậm chí còn cự tuyệt đề nghị ra nước ngoài du học của cha mẹ.
Đúng vậy, hắn lâu nay luôn thầm mến gia sư của hắn – Tôn Tiểu Nhã.
“Tuấn Tư, em nhắc nhở chị sắp thất nghiệp à?” Tiểu Nhã đối với nam sinh trung học không có cảm giác đặc biệt, hơn nữa để tránh cho phụ huynh học sinh hiểu lầm vì thế cô luôn mặc những bộ quần áo bảo thủ, áo dây mỏng và váy ngắn không bao giờ mặc trên người.
Hắn chuẩn bị sau khi vào đại học sẽ tiếp cận cô để tỏ tình.
“Cô giáo, em có thể giúp cô hỏi xem bà con thân thích có cần mời gia sư dạy kèm hay không, cô đừng lo, có học sinh ưu tú như em đi làm quảng cáo nhất định sẽ có khối người tranh sứt đầu mẻ trán đón cô về dạy cho con em họ.”
“Tuấn Tư là do em trời sinh đã thông minh hơn người, cô chỉ phụ đạo thêm cho em thôi.” Tiểu Nhã thu dọn xong tài liệu giảng dạy, cũng không ngại cùng ‘em trai’ nói chuyện phiếm sau giờ học.
“Cái đó cũng không nhất định. Em từng gặp qua rất nhiều gia sư đáng ghét, cho nên mỗi lần kiểm tra em đều cố ý thi rớt khỏi top mười.”
“Ngoan hiền, có lễ phép như Tuấn Tư cũng làm những trò này à?” Tiểu Nhã lần đầu tiên nghe được có chút khó tìn nhìn hắn hỏi.
“Em từng gặp phải một thầy giáo, ở trước mặt cha mẹ em hắn nịnh bợ vô cùng ghê tởm, trong giờ học thì thô thiển cộc cằn thô lỗ, khiến cho em cảm thấy rất khó chịu, nên cố tình học hành sa sút, cho nên khi đó cha mẹ lập tức thay đổi người liền.”
“Thì ra là thế, là do gia sư kia không đúng, bắt nạt con nít.”
“Lão sư, em không phải con nít.” Võ Tuấn Tư vội vàng tuyên bố, hắn chỉ kém cô ba tuổi thôi mà, Tiểu Nhã xinh đẹp như linh lan hơn nữa vóc dáng của hắn cao to, vạm vỡ không nói ra cũng chẳng ai biết bọn họ là ‘tình yêu chị em’.
Tiểu Nhã nhẹ nhàng thở dài: “Con người thật sự là mâu thuẫn, em vội vã muốn lớn còn chị ước gì chính mình vẫn là một đứa trẻ không lo không nghĩ vui vẻ sống qua ngày.”
Cẩn thận tỉ mỉ như Võ Tuấn Tư lập tức nghe ra ưu sầu của cô, hắn rất muốn quan tâm cô nhưng lại sợ biểu hiện quá rõ ràng, chỉ có thể sốt ruột ở trong lòng, thầm hận bản thân không có năng lực kinh tế như người lớn, có thể cứu vớt công chúa.
Tiểu Nhã nhanh chóng thay đổi tâm tình, biểu lộ nụ cười thân thiết của chị gái: “Tuấn Tư, cố gắng kiểm tra cho thật tốt! Hẹn tuần sau gặp lại.”
Võ Tuấn Tư muốn giữ cô ở lại lâu hơn một chút, nhanh trí giữ chân cô lại.
“Cô giáo!”
“Chuyện gì?”
“Lần này kiểm tra xong cô dẫn em đi khu vui chơi xả stress được không?”
“Em muốn đi khu vơi chơi?”
“Cha mẹ em chưa từng dẫn em đi.”
“Cái gì? Em chưa từng đi chơi ở khu vui chơi?”
Đương nhiên là có đi, chính là đều không phải cha mẹ dẫn hắn đi.
Hắn không phản bác.
Tiểu Nhã đồng tình nhìn hắn: “Được, chị dẫn em đi, bất quá, có điều kiện à.”
“Điều kiện gì?” Võ Tuấn Tư ngưng cười.
“Chỉ cần em kiểm tra đứng hạng nhất, chị sẽ dùng tiền lương của cha mẹ em đưa chị dẫn em đi khu trò chơi.”
“Cô giáo, một lời đã định không được nuốt lời.”
“Ok! Một lời đã định.”
“Nha nha nha!” Võ Tuấn Tư nhảy dựng lên hoan hô. Tiểu Nhã lắc đầu bật cười. Đúng là một đứa nhỏ hồn nhiên! Nhưng cô không ngờ rằng trong lòng Võ Tuấn Tư hoan hô chính là: Mình cuối cùng cũng có thể cùng với cô giáo tiến hành lần hẹn hò đầu tiên rồi!!!!!
1457749y7j9af57e4
(1) Nhật lý vạn ky: (日理万机): chỉ việc Đế vương ngày xưa sử lý muôn vàn chính sự, chăm chỉ đến cực điểm. Hay hàm ý người làm chủ một quốc gia có bao nh