Tác giả: Tân Luy
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1005 lượt.
t độ lạnh của nó làm thân thể cô hạ nhiệt.
“Em, em nên về nhà.” Không khí như vậy làm trái tim nàng sắp gánh vác không được, vẫn là về nhà trước tốt hơn.
Cô xoay người, nhưng là thật sự quá khẩn trương, trực tiếp ở thân người Trương Chi Tỉ đứng phía sau cô nghiêng ngả, lon Coca cầm trên tay vừa vặn để ở ở bờ ngực rắn chắc của hắn.
“Cẩn thận.” Trương Chi Tỉ giữ cô lại, thuận thế đem thân mình mảnh khảnh ôm vào trong lòng mình.
Chu Dĩnh Thanh khẩn trương đứng yên như tượng gỗ, động cũng không dám động, Côca lạnh lẽo ở giữa thân thể ở hai người, nàng không nhịn được ra tiếng nhắc nhở hắn.“Cái kia Côca……”
Trương Chi Tỉ cầm lon Coca, cười khẽ hỏi:“Còn chưa có uống mở ? Không thích Côca sao?”
“Không uống nhiều lắm……”
“Thìra là không thích?” Hắn không buông cô ra, tiếp tục nói:“Còn có cái gì không thích sao?”
“Em em không có……” Đem cô ôm như vậy chặt, muốncô nói gì!
Gió lạnh làm mái tóc dài của Chu Dĩnh Thanh khẽ đung đưa, sợi tóc ôn nhu phất qua cằm Trương Chi Tỉ, thanh nhã nữ tính làm hắn thân thể một trận buộc chặt. Thật sự là đáng chết, hắn thế nhưng không có biện pháp làm cho chính mình buông cô ra —
Đã không buông ra được, không bằng liền kéo càng gần đi!
“Không quan hệ, dù sao chúng ta muốn kết hôn, về sau có rất nhiều thời gian, có thể chậm rãi nhận thức lẫn nhau,” Hắn hơi hơi buông cô ra, cúi đầu ở bên tai trắng noãn của cô nói nhỏ nhẹ.“ Cứ như vậy thực tập tốt lắm, cứ theo như vậy mà tiếp tục –”
Sau đó, đôi môi ấm áp phút chốc đặt lên cô, như là đùa giỡn, nhẹ nhàng mà cắn cắn.
“Ngô……” Chu Dĩnh Thanh cảm thấy chính mình tim đập muốn đình chỉ. Tuy là nói qua vài lần luyến ái, nhưng trước nay chưa từng từng có cảm giác tê dại mê loạn như vậy, cô thậm chí ngay cả cự tuyệt hoặc đẩy ra cũng chưa nghĩ tới, Trương Chi Tỉ đem cô dán trước ngực, nâng khuôn mặt đang ửng hồng, nụ hôn điêu luyện phủ lên cánh hoa phấn nộn.
Trương Chi Tỉ phát hiện chính mình tim đập bay nhanh, hắn điều chỉnh hô hấp, giả bộ thoải mái mà nói:“Khẩn trương sao?”
“Đại, đại khái là không quen lắm……” Đầu nàng thực choáng váng, lắp bắp nói.
Đáp án cũng thật thú vị, hắn yên lặng không cười.“Kia…… Vậy muốn quen thuộc thì như thế nàoa?”
“Không, ta không phải ý tứ này……” Chu Dĩnh Thanh đột nhiên ngẩng đầu, má cô hồng hồng thực giống quả táo, hắn rất muốn cắn một ngụm.
Hắn cười buông Chu Dĩnh Thanh ra, con ngươi đen ôn nhu nhìn cô, mỉm cười nói:“Anh đưa em về nhà!”
Dù sao còn nhiều thời gian, giữa bọn họ sẽ càng ngày càng quen thuộc, không phải sao?
Rốt cục cũng đã đến ngày kết hôn.
Chu Dĩnh Thanh khoác tay Chu ba ba, dẫm cánh hoa hồng hồng phủ kín trên thảm, từng bước một đi hướng Trương Chi Tỉ.
Trước mắt bao người, cô kích động cơ hồ muốn đứng không vững. Dường như trải qua một trăm năm, chu ba ba đem tay Chu Dĩnh Thanh giao cho Trương Chi Tỉ, hốc mắt phiếm lệ.“Về sau, Dĩnh Thanh liền giao cho ngươi.”
Bàn tay to nắm trọn bàn tay nhỏ bé mểm mại của Chu Dĩnh Thanh, Trương Chi Tỉ không dấu vết đem cô kéo gần chính mình, tuấn nhan ôn nhu mang theo tươi cười. Bước chân của hắn trầm ổn, lòng bàn tay ấm áp bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cô thực sự động tâm.
Cố ý chọn lựa âm nhạc, hoa tươi trang nhã xung quanh, chung quanh pháo mừng bay tán loạn, mọi người yêu thích và ngưỡng mộ nhìn đôi tân nhân, Trương lão tiên sinh cười ha ha đến cười toe tóe, Dì Kỉ cảm động liên tiếp lau lệ, vợ chồng Chu thị về phần đầu một hồi gả nữ nhi, đã vui vẻ bây giờ lại luyến tiếc, khi thì nhếch miệng cười to, khi thì ôm nhau mà khóc.
Hôn lễ bắt đầu, khắp nơi tân khách chúc mừng, trêu tức vui đùa đều mang theo lời chúc phúc thật tình, làm cho hiện trường phi phàm náo nhiệt. Cốc Đông Xuyên cùng Thôi Anh Anh làm nhiệm vụ phù rể phù dâu, cũng dốc hết toàn lực, chung quanh thay chú rể tân nương chắn rượu, hai người hướng đến mạnh vì gạo bạo vì tiền, đem tân khách tiếp đón thông suốt phóng khoáng.
Cuối cùng nháo động phòng, một đám người trẻ tuổi đem người mới cưới ép vàokhách sạn an bài xa hoa tuần phòng trăng mật, lại là cút trứng gà lại là liếm mật, chú rể tân nương tuy rằng cố giữ vững trấn định, vẫn giấu không được mặt đỏ tai hồng, đem toàn trường không khí xào đến điểm cao nhất.
Thật vất vả đuổi đi nhóm người này, Chu Dĩnh Thanh ngồi sững ở trên sofa, mỏi mệt không chịu nổi. Trương Chi Tỉ ngồi xổm xuống, nhẹ nắm bàn tay mềm bạch ngọc của cô, ôn nhu hỏi:“Mệt mỏi sao?”
“Ân.”
“Về nhà đi.” Trương Chi Tỉ kéo cô đứng dậy, Chu Dĩnh Thanh hai mắt sương mờ, thực sự mệt nhọc.
“Kia, nơi này làm sao bây giờ?” Cô nghi hoặc hỏi.
“Để lại cho bọn họ đi.” Trương Chi Tỉ chỉ vào hai người đã sớm uống say Cốc Đông Xuyên cùng Thôi Anh Anh. ngủ ở trên sofa .“Hai người kia đềusay thành như vậy, chúng ta đem bọn họ chuyển đến trên giường đi, sau đó……”
Hắn ngừng vài giây, mới nói:“Chúng ta về nhà.”
Chúng ta về nhà đi. Tiếng nói trầm thấp ôn nhu dường như sóng cuộn, ở lòng của nàng oa lí phập phồng phát,khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của Chu Dĩnh Thanh, tràn đầy ngọt ngào ý cười.
Bắt xe taxi, Chu Dĩnh Tha