Tác giả: Tứ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 134395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/395 lượt.
h ngạc cũng chẳng có, nhưng cô đoán rằng, vẻ ngoài không đổi giống người chết của hắn chắc là do kinh ngạc quá nênó biểu hiện như thế?
"Đừng cử động!"
Một tay của Long Tử Thánh di chuyển đến gáy Phi Phi vỗ mạnh!
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Miếng trứng gà từ trong cổ họng cô bắn phụt ra, đáp xuống mặt bàn ăn không những thế còn quay quay vài vòng điệu nghệ.
Cô thở hổn hển, nước mắt giống như chuỗi vòng ngọc trai tuôn mãi không dứt.
"Tôi. . . tôi thiếu chút nữa thì chết rồi!" Cô run rẩy nói, thân thể bỗng mất hết sức lực ngã nhào xuống.
Còn chưa nói dứt lời, cô đã bị hắn kéo lại, đặt ngồi trên đùi, hai cánh tay hắn ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng xoa xoa, vỗ vỗ giống như an ủi trẻ con.
"Không sao, đừng sợ có tôi ở đây rồi, về sau không ăn trứng luộc nữa là được." (từ đoạn an ủi này có khi Hin đổi sang em- tôi cho hợp cảnh)
"Nhưng tôi thích nhất là trứng gà luộc!" Cô nghẹn ngào nói, đôi tay nhỏ bé không kìm được nắm chặt láy cổ áo của hắn làm nũng, như thể đã có thói quen này nhiều năm.
"Thế thì. . . lúc ăn nhớ cắt thành miếng nhỏ là được, về sau em không được ăn cả quả như vậy, em cũng có phải là rắn đâu!" Hắn bá đạo ra lệnh.
Ai da! ! ! Hắn lúc này tự nhiên thật tốt à! !
Dường như nhìn thấy sự nghi hoăc, cẩn trọng trong mắt cô, hắn đưa môi vào sát môi cô, chỉ cần cô nâng cằm lên, là có chạm vào môi hắn .
"Tôi cứu em một mạng, mà hình như trong truyện cổ tích, công chúa sẽ thưởng cho hiệp sĩ một phần thưởng."
Cô trừng mắt nhìn, đôi mắt ngập nước cùng đôi môi anh đào nhỏ nhắn phấn nộn giống hệt mỹ vị trước mắt hắn, không nhiễm một hạt bụi trần.
"Anh muốn tôi tặng anh cái gì? Lần trước tôi đi dạo ở công ty bách hóa, bây giờ quần áo nam ở đấy đang giảm giá đặc biệt. . ."
"Tôi không thiếu mấy thứ đấy, mà có muốn em cũng không mua kịp, tôi cần em tặng một thứ ngay bây giờ."
"Ví dụ như cái gì?"
Cô liếm đôi môi đỏ mọng, động tác nhỏ nhặt tuy vô thức nhưng đã khiến đáy mắt hắn hiện lên ý đồ không trong sáng, nghĩ đã muốn chảy máu mũi.
"Cái này chẳng hạn!"
Hắn cúi đầu hôn môi cô, cô thật sâu phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.
Đôi môi này vẫn ngọt ngào như nước, hắn đem đầu lưỡi tham nhập thật sâu trong miệng cô, bừa bãi thăm dò trong khoang miệng ấm áp.
A! Lại hôn . . . Đầu óc cô bắt đầu trống rỗng, thế giới xung quanh nhất thời quay cuồng.
Kháng cự hắn, kháng cự hắn! Cổ Phi Phi, ngươi nhanh đẩy ra hắn. . . Đừng! ! Đẩy ra chứkhông phải ôm lấy hắn! Là thôi! Thôi a. . .
Lý trí gào thét trong đầu cô, ngược lại thân lại không chịu nghe theo khống chế.
"Không được! Anh đêm qua đều đã làm nhiều lần rồi. . ."
"Hôm qua anh ăn chưa no."
"Cái gì?" Tên đại dâm thú này! Tự nhiên biến cô thành một bàn toàn mỹ thực, lại muốn từng miếng từng miếng ăn sạch cô sao?
"Tôi muốn em, ngoan ngoãn nghe lời cho tôi."
"Nghe lời anh tôi được cái gì?"
"Tôi hái ánh trăng tặng em." Hắn ngừng nói, bạc môi nóng rực thở từng đợt trên cổ bạch ngọc của cô, chọc cô rất ngứa.
"Tôi cần ánh trăng làm gì? Có cũng chẳng làm nhà ở được."
"Thế tôi sẽ mua tặng em căn phòng lớn nhất." Môi hắn đã lần xuống hai vú của cô, một tay không nhàn rỗi cũng tham lam vuốt ve, dấy lên một trận khoái cảm khiến cô run rẩy.
"Anh. . ."
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện, em chuyên tâm một chút đi!" Hắn khàn giọng ra lệnh.
Phi Phi cũng tự nhiên thuận theo. Không còn cách nào khác, đi làm nhiệm vụ chế tạo người kế nghiệp vậy.
Môi hắn vừa mang theo khao khát lại mang theo trừng phạt cắn nuốt đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô, đầu lưỡi còn triền miên cùng nóng bỏng khiêu khích cô, buộc cô vươn đầu lưỡi cùng hắn quấn quanh, trao đổi chất lỏng ngọt ngào. . .
Mãi đến khi tay cô bất tri bất giác vòng lên ôm cổ hắn, nóng bỏng hôn trả, càng thêm kích thích nhiệt tình và ham muốn trong lòng hắn.
Môi hắn rời khỏi môi cô, chưa kịp lấy lại nhịp thở đã bị hắn ôm cổ, nhanh chóng đi đến sô pha.
"Anh không đi về phòng. . ." Phi Phi ngạc nhiên giãy dụa, chẳng nhẽ hắn muốn tha nàng đi ra ngoài trong bộ dạng này?
"Tôi muốn ở sô pha!" Hắn kiên định nói.
"Nhưng mà. . ."
"Về sau còn có thể làm ở phòng bếp, trên xe, phòng khách, em tốt nhất phải được chuẩn bị tâm lý." Hắn hiện tại đã ra vẻ một người chồng mẫu mực.
Chuyên chế! Bá đạo! chủ nghĩa nam quyền!
"Anh cho là ngươi là nhân viên thủy điện Đài Loan à! Còn muốn biến hóa mấy chiêu này." Cô tức giận nói.
Chỉ thấy trong con ngươi đen nháy của hắn lóe ra ánh sáng biến thái, bí bí ẩn ẩn nói: "Tôi cam đoan với em, tôi khiến em so với Huyên Huyên còn hạnh phúc hơn!"
(đoạn này Phi Phi nói đến 1 phim AV nam chính là nhân viên thủy điện, còn nữ chính tên Huyên Huyên)
Mặt cô lập tức hiện lên sắc hồng mờ ám. Nam nhân này thật đủ biến thái! Không ngờ mặt tỉnh bơ đi giảng cái loại đạo lý này cho cô gái ngây thơ vô tội như cô, hắn tưởng cô với hắn quen thuộc lắm sao?
Đột nhiên, bàn tay hắn ôm lấy hai má đỏ như quả táo của nàng, buộc nàng đối mặt với hắn.
"Em chuyên tâm cho tôi!"
"Hả!"
Thân thể của cô bị đặt ở trên sô pha, váy bị kéo