Tác giả: Tứ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 134396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/396 lượt.
thể tha thứ cho tôi vì đã phạm vào tội lỗi đàn ông khắp thế giới đều sẽ phạm không?"
Tay cô huých anh một cái, thiếu chút nữa bật cười, "Anh cho mình là Thành Long à!"
Anh khàn khàn nói nhỏ, tựa như tuyệt vọng khẩn cầu cô cho anh thêm một cơ hội, "Tiểu hồ ly, có thể tha thứ cho tôi không? Có thể yêu tôi không?"
Trời ạ! Cư nhiên dùng đến chiêu này! Chẳng lẽ tên vô lại này biết cô không thể kháng cự lời khẩn cầu như vậy sao?
"Em. . . Em muốn xem biểu hiện của anh, trước đây anh toàn bắt nạt em như vậy, anh. . ."
Môi hắn nóng cháy, kìm lòng không được hạ xuống, thật sâu, gắt gao hôn cô, giống như truyền cho cô tất cả tình yêu của mình từ nụ hôn này.
"Đừng rời khỏi
"Anh nói thật?"
"Hơn cả thật ."
"Có thể lại biểu đạt cụ thể chút không?" Cô nâng hai tay lên vòng qua cổ hắn, trên khuôn mặt xinh đẹp sáng lạn tươi cười.
Con gấu mèo nhỏ này sẽ không phải đang dụ dỗ hắn chứ? Bên môi hắn chậm rãi xuất hiện một chút nét mỉm cười, trong mắt lóe ra hào quang.
"Tiểu hồ ly, em thật sự muốn tôi chứng minh sao?"
"Muốn!" Cô ngọt ngào nói.
"Tôi đây liền cung kính không bằng tuân mệnh ."
Hắn đem cô lên giường, ôm cô, một lần lại một lần hôn môi ngọt của cô, cô cũng hôn lại đầy nóng bỏng.
"Tử Thánh. . . A! Chờ một chút!"
"Làm sao vậy?
"Anh ngoan ngoãn ở chỗ này chờ em nha! Không thể chạy bậy."
Tử Thánh cười khổ. Hắn như bây giờ cũng rất khó chạy bậy á?
Một lát sau, Long Tử Thánh nhìn thấy cô mặc một bộ áo ngủ dài màu trắng, xinh đẹp uyển chuyển như tinh linh ánh trăng, bưng bánh sinh nhật bước vào.
Lập tức, hắn cảm thấy rất vui, rất cảm động.
"Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh. . . Khụ! Thực xin lỗi! Em hát không hay lắm. . ." Cô ngượng ngùng xin lỗi .
Nhìn cả khuôn mặt cô hồng lên, Long Tử Thánh cảm thấy trong lòng càng thêm yêu thích tiểu hồ ly này.
"Lại đây."
Cô giống con mèo ngoan ngoãn đi đến trước mặt anh, sau đó lấy tiểu ngữ điệu con gái cô chưa bao giờ dùng làm nũng, "Anh còn chưa thổi nến!"
Anh dùng lực thổi một cái, nến tắt.
"A! Anh phải ước trước! Làm sao có thể thổi hết nến?"
Hắn dở khóc dở cười. hắn không phải ngoan ngoãn nghe lời của cô sao? Như thế nào cô lại thầm oán trách nư vậy ?
"Tôi cái gì cũng có, thân phận, địa vị, của cải, cũng không cần ước nguyện vọng gì!"
Gã này thật sự là con cóc hà hơi, khẩu khí thật lớn!
"Vậy cũng có thể ước thế giới hòa bình, quốc thái dân an! Anh nhất định không yêu nước. . . A!"
Anh cư nhiên múc một ngụm kem bánh trét lên mặt cô, làm cô hét to một tiếng.
"Long Tử Thánh!"
Anh nghĩ chơi như vậy vui lắm hay sao?
Từ nhỏ đến lớn, cô ghét nhất là người quẹt bậy bánh sinh nhật, thứ có thể ăn lại ăn ngon như vậy lại dùng để làm loạn, cẩn thận bị Lôi công công đánh đó!
Cô nghĩ tới cầm cái nốt chỗ bánh còn lại trong tay trực tiếp hướng đánh lên mặt hắn, nghĩ là hắn bức cô trước, cho nên Lôi công công hẳn sẽ tha thứ cho cô. . .nh. . ."
Môi anh đột nhiên dừng trên mặt cô, dùng đầu lưỡi liếm sạch kem vửa thơm vừa ngọt.
"Ăn rất ngon!"
Thật đáng ghét! Làm sao phải đem một cái sinh nhật bánh ngọt biến thành ái muội như vậy?
"Anh. . ."
"Có biết ăn bánh sinh nhật còn một loại phương pháp khác không?" Hắn khàn khàn nỉ non bên tai cô, ấm áp, mềm mại, làm người ta tê dại.
"Phương pháp gì?"
"LẠi đây, tôi dạy cho em."
Hắn đặt bánh ngọt trong tay cô lên bàn nhỏ, kéo cô đến trên sô pha dựa vào cửa sổ, sau đó cởi sạch tất cả quần áo trên người cô.
Phi Phi rất thẹn thùng, cũng không muốn phản đối anh, ngược lại, tâm lý cô còn có cảm giác khẩn trương lại hưng phấn.
Khi hắn đem kem trắng muốt lành lạnh bôi trên đôi môi đỏ mọng của cô, làm cô môi không ngừng run rẩy, mà kế tiếp anh môi cũng ri xuống.
Môi lửa nóng mê người liếm khô, Phi Phi có ảo giác bị hắn ăn sạch.
Hắn lại đem hai quả anh đào trên bánh ngọt đặt ở gò bồng đảo hai bên của cô gái, cảm xúc lạnh lẽo làm điểm nhỏ mẫn cảm của cô nhanh chóng đứng thẳng.
"Lại đến, anh muốn ăn tiểu anh đào đáng yêu của em."
Hắn thong thả ăn tiểu anh đào một bên, nhưng cũng không vì vậy rời đi, ngược lại nhét đầu vú nhỏ phấn nộn kia vào trong miệng, tham lam hút .
"A. . ."
Hắn lại ăn mỹ vị anh đào bên kia, chôn đầu trước ngực cô như dã thú đói khát, một ngụm một ngụm cắn nuốt cô.
Kế tiếp hắn lại quệt một miệng kem, chậm rãi quẹt qua cái bụng bằng phẳng của cô, đi theo mà đến là linh hoạt đầu lưỡi của hắn.
"A. . . ngứa. . ." Phi Phi nhịn không được vặn vẹo thân thể, toàn thân nổi màu đỏ xinh đẹp, có một loại phong tình dụ hoặc nói không nên lời.
"Em so với kem, càng ăn ngon hơn."
"Đáng ghét!" Cô thẹn thùng huých nhẹ hắn một cái, làm hắn vui vẻ cười to.
"Còn có thể thẹn thùng à! Đều bị tôi một ngụm một ngụm ăn vào bụng, tôi cùng em đã là một thể, em còn có thể thẹn thùng, thật đáng yêu!" Hắn yêu chiều hôn đầu vú nhỏ hồng hồng của cô một cái.
"A. . ." Cô nhịn không được khẽ kêu một tiếng.
"Tiếp đến, tôi muốn ăn là. . ."
"Em muốn ăn anh!"
"Cái gì?" hắn có nghe lầm hay