Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1813 lượt.
g dần tan đi, tôi nói: “A Mao à, hôm nay em xin nghỉ hộ anh nhé?”.
Anh rên rỉ: “Không được, hôm nay có nhiều việc phải làm lắm, em tìm thuốc cho anh uống là được, lát nữa sẽ khỏi thôi”.
Sau khi uống thuốc, anh đã đỡ hơn rất nhiều, dựa vào vai tôi, mệt mỏi nói: “Phụ nữ các em một tháng phải chịu cảnh đau bụng mấy ngày, có đau giống như anh hiện tại không?”.
Tôi đáp: “Không, đau hơn thế này nhiều, anh chỉ bị đi ngoài thôi, thải được ra ngoài ít ra cũng dễ chịu hơn, cái cảm giác đau mỗi khi đến kỳ của bọn em nó bực dọc giống như muốn đi vệ sinh mà không đi được cơ”.
Anh hỏi: “Vậy làm sao em chịu được?”.
Tôi nói: “Quen rồi sẽ chịu được hết, phụ nữ có thể chịu đựng đau sinh lý giỏi hơn đàn ông, điều này thì anh không thể phủ nhận được đâu”.
Tôi nói với Lê Bằng, lần đầu tiên bấm lỗ tai, bên cạnh em có một gã đàn ông cũng đang đợi bấm, đây đều là lần đầu tiên của bọn em, em bấm liền một lúc năm lỗ, anh ta bấm một lỗ, em nghe cả năm tiếng cạch giáng xuống mà mặt không hề biến sắc, bình thản trả tiền, lúc quay người thì nhìn thấy anh chàng khách hàng kia mặt đỏ tía tai, dường như anh ta đang cố chịu đựng, cố gắng không rơi nước mắt, nhưng cái bộ dạng đó nhăn nhó đã tố cáo anh ta.
Tôi nói: “Thực ra, người đàn ông vô dụng có rất nhiều, nếu để cho các anh sinh con thật, có lẽ sẽ chết trên bàn sinh mất”.
Lê Bằng yếu ớt nói: “Thôi, để anh phụ trách vụ đau bụng đi ngoài là được rồi…”.
Sau khi Phạm Dung rời khỏi công ty, tôi đoán người tặng hoa chỉ có thể là Lưu Tranh Tranh.
Vốn dĩ tôi không định liệt cô ta vào danh sách kẻ tình nghi, nhưng quả thật chỉ có cô ta mới có nhiều thời gian và động cơ để thực hiện.
Đầu tiên, mấy lần liền hoa hồng đều được kẹp trong những tập tài liệu quan trọng mà chỉ có tổ trưởng và tổ phó mới được tiếp xúc. Nếu không phải Trương Mai, không phải tôi thì chỉ có Lưu Tranh Tranh mới có cơ hội để thực hiện.
Còn về động cơ, động cơ lớn nhất chính là sự hấp dẫn và quyền lực của Lê Bằng. Từ xưa đến nay, những người đàn ông có quyền thế, tài mạo đều là nguyên nhân lớn nhất khiến phụ nữ phải tranh đoạt. Không cần biết anh ta đã kết hôn hay chưa, kết hôn mấy lần và có phải là kẻ thất bại trong hôn nhân hay không, đối với tâm lý hơn khôn của phụ nữ mà nói, anh ta “bất hạnh” trong quá khứ không có nghĩa là tương lai cũng sẽ như vậy, anh ta chỉ là đang chờ đợi người phụ nữ có thể cứu rỗi anh ta, mà đó không ai khác chính là bản thân cô ta.
Quay đi quay lại thì vẫn là câu nói, “hồng nhan họa thủy” trong đó hồng nhan chưa chắc đã là phụ nữ.
Nghĩ lại những ngày tháng làm việc cùng Lưu Tranh Tranh, tôi phát hiện ra rằng hai phần ba trong số những chủ đề chúng tôi bàn luận đều xoay quanh đàn ông. Mà mà hai phần ba trong số đó lại đều thảo luận về Lê Bằng, dường như tôi đã vô tình tiết lộ quá nhiều thứ có liên quan đến anh như sở thích, tính cách, giờ giấc… Mặc dù chủ đề giữa những người phụ nữ với nhau luôn là đàn ông, chủ đề giữa đàn ông với nhau cũng không thể tách rời phụ nữ, nhưng nếu như nhắc đến một người nào đó quá nhiều, thì không phải là chuyện ngẫu nhiên nữa.
Thế nên tôi lại nghĩ đến một lý luận khác, có người từng nói, không bao giờ được phép giới thiệu chồng hoặc bạn trai của mình một cách tường tận với bạn thân hoặc bạn cùng giới. Bởi vô tình bạn sẽ miêu tả mọi thứ của người ấy với đối phương, để lại ấn tượng và cảm giác tốt cho họ, vô hình chung tạo ra cơ hội yêu đương giữa hai người. Thậm chí, phụ nữ và bạn thân của mình thường giống nhau về gu thẩm mỹ, một người đàn ông đã được bạn cải tạo một cách hoàn hảo, thì tại sao trong mắt người phụ nữ khác, lại không thể là một người đàn ông hoàn hảo?
Trước kia, tôi không đồng ý với cách nói này, vi Miumiu và Lê Bằng hoàn toàn trong sáng, nhưng giờ thì tôi hoàn toàn đồng ý, bởi Lưu Tranh Tranh không phải là Miumiu, tần suất Miumiu gặp Lê Bằng cũng không nhiều như Lưu Tranh Tranh. Miumiu từng quen biết rất nhiều đàn ông, cô ấy còn chẳng có thời gian kể hết những cuộc tình của mình, thì làm gì có thời gian mà để ý đến Lê Bằng và tất nhiên cũng chẳng thể sau khi nghe những câu chuyện về Lê Bằng xong, lúc gặp mặt anh lại nảy sinh tình cảm mãnh liệt.
Lúc này, tôi rất muốn đâm thình thịch vào ngực mình mà nói rằng, Vi Nhược, mày đúng là một con lợn, mày đã dẫn sói về nhà.
Làm thế nào để đối phó với kẻ thứ ba? Tôi tin rằng đây là vấn đề chung của tất cả phụ nữ trong xã hội hiện đại, nhưng đáp án chính xác thì không chỉ có một.
Có người nói, có thể thua về người nhưng không được để thua về khí thế, đối mặt với kẻ thứ ba phải thật tươi mới, xinh đẹp. Tôi đồng ý với điều này, cũng may là tôi vẫn còn trẻ, tôi có thể trang điểm một cách xinh đẹp đi giáp mặt với Lưu Tranh Tranh. Nhưng mười năm nữa thì chưa chắc tôi đã dám nói câu này.
Có người nói, về mặt lời nói thì không thể nhường nhịn, phải dồn ép tới cùng. Điều này cũng có lý, tôi tin rằng chỉ cần không cho đối phương có thể nói xen vào đồng nghĩa với việc tôi đã giành được phân nửa phần thắng, nhưng như thế không có nghĩa là phải gào thét ầm ĩ, thêm vào