Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

dành tiền mua những kiểu dáng, màu sắc khác để phục cho hai mươi lăm ngày còn lại hơn”.
Lê Bằng gật đầu, ghi chép lại, miệng lẩm bẩm: “Phụ nữ chi tiêu cũng có lúc dùng lý trí để suy xét”.
Trong chi tiêu phụ nữ luôn là những người lý trí, nhưng đàn ông cũng phải cho phép chúng tôi có những lúc được làm theo cảm tính chứ.
“Những người vung tay quá trớn thường là những cô gái trẻ, hoặc những người phụ nữ lớn tuổi kém hiểu biết. Đối tượng đầu tiên thường không nhớ được mình mua cái gì thì tiền đã hết. Đối tượng thứ hai lại luôn thích thú xem mình đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền từ việc hạ giá, nhưng không ngờ rằng, kẻ được lợi trong việc này không bao giờ là họ cả.”
Lê Bằng bĩu môi nói: “Em nói cái gì cũng có lý nhỉ”.
Tôi rất đắc ý, nói: “Đương nhiên, em là một bà nội trợ đảm đang mà”.
Lê Bằng lại bĩu môi thêm lần nữa, chỉ vào chiếc hộp trên nóc tủ nói: “Vậy tại sao em mua cả hộp xà phòng bánh thế kia? Còn nữa, trong bếp có đến sáu lọ nước rửa bát, trong phòng tắm có đến bảy túi bột giặt, tủ bếp thì có đến mười mấy chai xì dầu và dấm”.
Tôi biện hộ: “Vật giá ngày càng leo thang, anh có hiểu điều đó không, không tranh thủ lúc này mua nhiều một chút, sau này mua không biết sẽ mất thêm bao nhiêu tiền! Hơn nữa, tất cả những thứ này đều là đồ dùng hằng ngày, mua nhiều sớm muộn gì cũng dùng đến, có dùng thì cũng phục vụ cho tổ ấm của chúng ta, chứ đâu phải em nhàn rỗi không có việc gì làm mà đi sưu tầm chúng”.
Lê Bằng lắc đầu thở dài, không nói.
Tôi nói: “Tại sao đàn ông lại chỉ ghi nhớ những khoảnh khắc phụ nữ chi tiêu một cách cảm tính và vung tay quá trán, mà quên đi mất phần lớn thời gian họ đều là người tiêu dùng thông thái?”.
Quan niệm về chi tiêu của đàn ông và phụ nữ vĩnh viễn không thể đi đến một thể thống nhất, chỉ còn cách một quốc gia hai chế độ.
Giờ cơm tối, tôi hỏi Lê Bằng muốn ăn gì, anh nói ăn cá.
Tôi nói, nhà hết cá rồi.
Anh nói, vậy thì ăn thịt kho tàu.
Tôi hỏi lại, tại sao anh không nói sớm, kho thịt cần ít nhất hai tiếng đồng hồ, mà phải kho bằng nồi áp suất.
Anh suy nghĩ một lát rồi hỏi tôi: “Thế tại sao em lại hỏi anh muốn ăn gì? Em nói luôn với anh em có thể làm món gì là xong mà”.
Tôi cau mày, hai tay chống nạnh, nhìn thẳng vào anh, nói: “Trong nhà chỉ còn cải thảo, đậu phụ, khoai tây, giá đỗ, anh muốn ăn canh cải thảo đậu phụ hay cải thảo hầm khoai tây, hay là giá xào!”.
Tôi có cảm giác như mình đang trên bờ vực thẳm, nên những lời tôi đưa ra không phải là câu hỏi, mà là sự uy hiếp.
Anh nói: “Tùy em”.
Tùy em, tùy em, đây là hai từ khó chiều nhất trên thế giới!
Tôi căm ghét hai từ này, bởi đằng sau nó thường có rất nhiều điều kiện và oán trách đi cùng.
Ví như Lê Bằng lúc này, sau khi anh nói câu “tùy em” xong, thường sẽ thêm vào một câu: “Chỉ cần có thịt là được”.
Lại một ví dụ khác, nếu như bữa cơm đó không có thịt, anh sẽ lầm bầm: “Sao không có thịt”.
Tôi hỏi lại, chẳng phải anh nói tùy em sao, chắc chắn anh sẽ trả lời tôi rằng: “Cho dù thế thì cũng không thể tùy tiện thế này!”.
Nghe đi, xem đi, đây chính là “tùy em”, câu nói khiến người ta luôn cảm thấy khó chịu, vấn đề lớn nhất của nó đó là mỗi một người lại có một định nghĩa khác nhau về nó.
Tôi nén giận, đề nghị Lê Bằng: “Hay là anh xuống dưới nhà mua hai lạng thịt thái chỉ, về mình nấu món thịt rang xì dầu nhé?”.
Lê Bằng cuộn tròn trên sofa nói: “Anh không muốn đi, bên ngoài lạnh lắm”.
Lúc này, điều anh không nên làm nhất là nhõng nhẽo, lười biếng!
“Cạch” một cái, tôi vứt xẻng lật lên mặt bàn ăn, khiến anh giật mình.
Tôi nói: “Thế thì lát nữa anh đừng có nói với em “tại sao không có thịt”, muốn ăn thịt thì tự ăn thịt mình đi!”.
Lê Bằng ngồi thẳng người, gương mặt thảng thốt nói: “Em sao thế, nóng nảy quá!”.
Tôi cao giọng hơn nữa, nói: “Em đang bực mình đấy! Thì sao nào! Em đang đến kỳ, đau lưng mỏi vai nhưng vẫn phải vào bếp làm cơm cho anh, anh ăn sẵn lại còn đòi hỏi! Anh mua thịt là để cho em ăn à? Anh không cần ăn sao?”.
Lê Bằng như trở thành nơi trút giận, thở dài rồi đứng dậy, miệng lầm bầm: “Được rồi, được rồi, anh đi là được chứ gì”, rồi lê đôi dép lê đi tới ngưỡng cửa.
Tôi hét lên lần nữa: “Nhấc cao chân lên! Em đã nói bao nhiêu lần là em không thể chịu nổi cái tiếng loẹt quẹt đó!”.
Lê Bằng ảo não ra ngoài.
Hai mươi phút sau, tôi đã nấu xong hai món, chỉ đợi anh mang thịt về.
Lê Bằng lững thững bước vào cửa, khắp người tỏa ra hơi lạnh và mùi thuốc lá.
Mặt tôi xị ra nói: “Anh lại đi hút thuốc à, hút hút hút, chỉ biết hút thôi! Trên ti-vi chẳng nói, người hút thuốc nhiều phổi sẽ đen như than còn gì!”.
Lê Bằng làu bàu, nói: “Anh vừa hút một điếu, em đã cằn nhằn rồi”.
Tôi nói: “Bố em là một người nghiện thuốc lá, hằng đêm ông ấy đều ho, mà đã ho là không thể dứt được. Mẹ em bị suy nhược thần kinh cũng vì thế! Em nói cho anh biết, nếu sau này mà anh cũng bị mắc bệnh vì thuốc lá thì chúng ta ngủ riêng!”.
Đối với một người phụ nữ suốt ngày chìm ngập trong khói dầu khói bếp, thì thuốc lá là thứ không nên tồn tại nhất