Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
Nhược liền ấn phím mở cửa xe trên bảng điều khiển ở trong xe.
Thanh âm mở khóa giòn giã vang lên, An Nhược liền nhanh chóng mở cửa xe nhảy xuống.
Bác sĩ trong bệnh viện vừa hay nhìn thấy Lục Mặc Hiên, cho nên liền tới chào hỏi anh.
Lục Mặc Hiên nhìn theo bóng dáng An Nhược chạy về phía trước, sau đó đáp lại lời chào của bác sĩ.
Nói thật ra Lục Mặc Hiên không biết vị bác sĩ này. Nhưng từ nhỏ đã được nuôi dạy cẩn thận, Lục Mặc Hiên vẫn rất lễ phép đáp lại.
May mà vị bác sĩ này cũng rất thức thời, biết Lục Mặc Hiên nhớ mong cô gái vừa nãy, cho nên không nói nhiều, chẳng qua lúc trước khi đi, cười tít mắt nói một câu, "Bạn gái của Thượng tá Hiên, nhìn qua thật lanh lợi, Lão Thượng tướng chắc chắn sẽ rất thích."
Những lời này thật vừa ý Lục Mặc Hiên, lúc Lục Mặc Hiên đáp lời trên mặt cũng mang theo ý cười nồng đậm.
An Nhược thục mạng chạy về phía trước mặv kệ Lục Mặc Hiên trực tiếp chạy vào cầu thang máy, không chờ Lục Mặc Hiên tới đã nhanh chóng ấn nút đóng cửa.
Lục Mặc Hiên bước chân vội vàng, chân dài bước nhanh, cả người hơi nghiêng một cái, thang máy kêu lên một tiếng sau đó mở ra.
An Nhược hừ một tiếng, lập tức đứng dịch về phía bên trái một chút.
Lục ấn số tầng, khóe miệng đột nhiên hạ xuống, ngay sau đó, thân thể nhanh chóng di chuyển, hai chân rất nhanh tiến về phía trước, cả người An Nhược lập tức bị áp trụ, hai tay chống lên vách tường cứng rắn lạng lẽo bên trong thang máy.
Mỗi thang máy đều được trang bị camera, Lục Mặc Hiên đột nhiên làm như vậy khiến An Nhược không thể nào nhúc nhích nổi, An Nhược vô cùng khẩn trương. Hai mắt không ngừng liếc nhìn camera.
Lục Mặc Hiên cúi đầu thấp xuống, kề sát vào tai An Nhược."Cố ý không muốn anh vào thang máy đúng khôn? Anh không ngại diễn xuân cung đồ ở trong thang máy đâu."
An Nhược giương mắt nhìn Lục Mặc Hiên, ánh mắt khẽ sáng lên, "Thượng tá Hiên, anh muốn để cho người đàn ông khác nhìn em lõa thể hay sao?
Chuẩn Bị Đồ Trang Điểm
"Đội trưởng, có thể mở camera trong thang máy chưa?" Một cậu thanh niên diện mạo thật thà phúc hậu mặc trên người bộ quân trang màu xanh lục nhìn chằm chằm màn hình máy tính đang tối đen nói.
Vừa nãy ở thang máy tầng một khu nhà nội trú phía Đông có một cô gái trẻ rất xinh xắn đi vào, ngay sau đó cũng có một người con trai với thân hình cao lớn anh tuấn bất phàm chen vào thang máy, người con trai vừa vào thang máy chưa được bao lâu thì cả người anh ta đã nhanh chóng di chuyển. Hắn còn chưa kịp nhìn thấy cái gì thì đội trưởng đột nhiên tắt toàn bộ camera theo dõi của toàn bệnh viện, màn hình theo dõi đồng thời đen kịt.
Đội trưởng đội cảnh vệ bệnh viện quân khu nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, suy nghĩ một lát sau đó lắc lắc đầu, giọng nói mang theo vài phần nặng nề."3 phút sau -mở lên."
Đội trưởng nhìn mấy người cấp dưới đang chần chừ như muốn nói thêm gì đó, trực tiếp phất phất tay, nghiêm túc nói, "Không có lý do, nhớ kỹ, 3 phút sau mới được mở lên."
Lục Mặc Hiên sửa sang lại quần áo, mang theo vẻ mặt vui vẻ bước ra khỏi thang máy, hướng một phòng bệnh cao cấp nào đó bước đến. Bước chân rất dài nên chỉ chốc lát sau Lục Mặc Hiên đã mở cánh cửa phòng bệnh ra, người con gái mới vừa ra tay đánh anh ở trong thang máy giờ đang ngồi trên giường bệnh mang theo nụ cười vô cùng thân thiện, liên tục hỏi tình trạng sức khỏe của người đang nằm trên giường.
Phan Mộng Lệ vỗ vỗ vào tay An Nhược, sau đó ngẩng đầu chào hỏi Lục Mặc Hiên.
An Nhược chỉ hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lục Mặc Hiên một cái, sau đó nhanh chóng quay đầu nhìn Phan Mộng Lệ, trong giọng nói mang theo vài phần bất mãn:"Mộng Lệ, thân thể cậu vẫn chưa khỏe hẳn, tuần sau ... lại phải... phẫu thuật, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của cậu!"
Phan Mộng Lễ vỗ vào tay An Nhược ý bảo cô cứ yên tâm, sau đó giơ tay chỉ chỉ về phía Lục Mặc Hiên "Thượng tá Hiên đã phái người của Tỉnh Bộ đích thân mang loại thuốc bổ tốt nhất đến cho mình, các bác sĩ ở đây nói rằng có những loại thuốc bổ này thì chỉ trong vòng 5 ngày cơ thể mình sẽ hoàn toàn hồi phục. Cuộc phẫu thuật tuần sau sẽ rất thuận lợi, huống hồ, mình cũng nghĩ thông rồi, mình muốn đoạn tuyệt toàn bộ quan hệ với Lý Thành Minh. Để lại đứa bé trong bụng càng lâu, thành hình rồi khi làm phẫu thuật sẽ càng phức tạp."
Trong giọng nói của Phan Mộng Lệ không còn ủy khuất cùng hận ý nữa mà mang theo sự thoải mái.
Phan Mộng Lệ đã thay đổi, mà đối với sự thay đổi này của cô ấy, An Nhược cảm thấy vô cùng hài lòng. bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn, Phan Mộng Lệ mới 24 tuổi, thời kỳ thanh xuân tươi đẹp vẫn còn.
Lục Mặc Hiên bị ghẻ lạnh, trong lòng có chút không thoải mái, vì muốn để cho An Nhược chú ý tới anh, bất đắc dĩ, đành phải ho nhẹ một tiếng.
Khóe miệng Phan Mộng Lệ hiện lên ý cười, cô chớp chớp mắt nhìn An Nhược, nhưng thấy An Nhược một chút phản ứng cũng không có, Phan Mộng Lệ cũng chỉ biết cười xấu hổ.
Tâm tư của Lục Mặc Hiên, Phan Mộng Lệ vừa nhìn đã hiểu, An Nhược thật c