Tác giả: Y Lạc Thành
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
đảo lộn mới là tốt nhất!
Khuôn mặt quay nghiêng của Lục Mặc Hiên đập vào mắt An Nhược, toàn thân anh tỏa ra tỏa ra sức quyến rũ của một người đàn ông vừa an tĩnh vừa nhu hòa. An Nhược mỉm cười rồi quay lưng đi vào phòng bếp.
Lục Mặc Hiên nghĩ một lát, rồi ánh mắt anh đột nhiên cong lên. Kê cuốn tạp chí ở dưới, thanh âm soạt soạt của ngòi bút cọ vào trang giấy vang lên, không bao lâu sau, trên tờ giấy trắng hiện lên mấy chữ, bà xã thân yêu.
Trong phòng bếp vang lên tiếng báo hiệu An Nhược bắt đầu "khai hỏa", An Nhược đổ tạm một bát nước lạnh vào trong nồi, đậy nắp nồi đợi nước sôi.
Vừa khẽ ngâm nga một ca khúc nào đó vừa xoay người mở tủ lạnh lấy ra hai quả trứng, những quả trứng gà này toàn bộ đều được mua trực tiếp từ trang trại mang đến đây, người bán trứng nói những quả trứng này đều là từ gà nuôi thả trên núi, không hề ăn một chút thức ăn cho gia cầm nào.
Rất giàu protein, không bị nhiễm bất cứ chất gây hại nào.
Đổ một chút dầu ô liu vào trong chảo, đập nhẹ hai quả trứng vào thành chảo sau đó thả vào trong chảo dầu.
Lại rắc thêm một chút muối lên lòng trắng của hai quả trứng. Lúc hai quả trứng chín cũng là lúc nước trong nồi sôi lên.
An Nhược bóc hai gói mì rau cải màu xanh ở trên mặt bàn ra. Cái gọi là mì rau cải thực chất là sợi mì được tẩm một lớp nước rau cải, sau khi sợi mì đã thấm màu xanh của rau cải thì vớt ra.
Bỏ mì vào trong nồi, đậy vung, sau 3 phút, đặt nồi mì vào trong một chậu nước lạnh, sau một phút là mì đã nấu xong rồi.
An Nhược thích nhất là nấu mì, thứ nhất vì nguyên liệu nấu mì vô cùng đơn giản, thứ hai là không sợ bị sống hoặc bị cháy, thứ ba là có thể điều chỉnh độ mặn nhạt, nếu bị mặn thì đổ thêm một ít nước sôi vào thế là xong, thứ tư, bát đũa rất dễ rửa, nếu nấu đồ ăn, thì bát đũa sẽ dính rất nhiều dầu mỡ.
An Nhược bưng bát mì trứng thơm ngào ngạt đến bên người Lục Mặc Hiên, đưa bát mì cho anh trước sau đó cô mới xem bản kiểm điểm của anh.
Xung quanh bát mì bọc một lớp vải ướt nên sẽ không bị bỏng khi cầm, lúc nhìn thấy lớp vải ướt này thì trong lòng anh không khỏi cảm thán, An Nhược chắc chắn sẽ là một người mẹ hiền vợ đảm, chu đáo cẩn thận.
"Lục Mặc Hiên, anh đang viết bản kiểm điểm hay đang viết thư tình vậy! Còn thiếu mỗi nước viết cả \'tới khi nào núi mòn, trời đất hòa làm một mới cùng chàng chia ly\' nữa thôi!" An Nhược vừa nói vừa trừng mắt nhìn Lục Mặc Hiên.
Lục Mặc Hiên ăn một miếng mì, suy tư một phen, "Uh`m, chúng ta viết thêm câu này vào."
An Nhược dơ tay gõ vào đầu Lục Mặc Hiên một cái, "Viết cái đầu anh ý, những lời này là lời của con gái nói với con trai, \'mới cùng chàng chia ly\'! Anh là con gái hả?" An Nhược tức giận liếc mắt nhìn Lục Mặc Hiên.
Lục Mặc Hiên cười hắc hắc, "Đương nhiên là phải chỉnh sửa một chút rồi, \'mới cùng nàng chia ly\'. Em đọc tiếp đi, phía dưới anh còn có cả lời sám hối từ tận đáy lòng và lời cam kết của anh, anh vừa đếm rồi, khoảng 700 chữ, sau khi ăn mì xong, lại viết thêm 800 chữ nữa. Bà xã à, anh viết mệt chết đi được nên hôm nay em giúp anh tắm rửa nhé."
An Nhược nheo mắt, sau đó nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, "Có thể a, anh viết bản kiểm điểm để đổi lấy việc em tắm rửa cho anh. Thế này đi, ngày mai em không cùng anh đến cục dân chính nữa, đây là do anh tự chọn."
Lục Mặc Hiên ngẩng phắt đầu lên, nói nhanh: "Anh tự tắm, anh tự tắm! Ngày mai nhất định phải đi cục dân chính, nếu như em không đi, anh liền trói em lại mang tới đấy! Em cũng đừng mong sẽ trốn được!" Lục Mặc Hiên nói đến đoạn sau thì giọng nói càng lúc càng to.
Kính koong, tiếng chuông cửa vang lên.
Lục Mặc Hiên đang chờ mong câu trả lời của An Nhược liền oán hận liếc ra ngoài phòng khách, ai mà không biết điều như vậy, sao cứ nhằm đúng lúc quan trọng mà tới thế!
An Nhược đặt bản kiểm điểm của Lục Mặc Hiên lên mặt tủ bên cạnh máy giặt, lại vỗ vỗ vài cái vào lưng Lục Mặc Hiên, "Ăn từ từ, cẩn thận bỏng."
Sau khi cửa lớn của ngôi biệt thự được mở ra, khi Diệp Hạo nhìn thấy An Nhược thì trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng kịp, "Ặc, chị dâu!"
Liếc mắt nhìn trộm vào bên trong một cái, Diệp Hạo cung kính hỏi han, "Tôi có việc cần bàn bạc với thượng tá Hiên, chị dâu, bây giờ liệu có tiện không?"
An Nhược cười nhẹ, đưa tay ra dấu mời vào "Đương nhiên là tiện, anh gọi tôi là chị dâu, nhưng sao lại không gọi Lục Mặc Hiên là đại ca? Sao lại phải câu nệ như vậy, không cần phải xưng hô theo quân hàm đâu?"
Diệp Hạo thấy An Nhược cười với hắn, trong lòng nhớ lại mà vẫn còn sợ, nói không chừng lúc này Lục Mặc Hiên đang đứng ở cửa sổ bên kia quan sát, vạn nhất bị Lục Mặc Hiên nhìn thấy An Nhược cười với hắn, cả người Diệp Hạo liền căng thẳng, anh sẽ không có nổi một ngày bình yên mất!
Diệp Hạo lập tức xua tay, bước nhanh vào nhà, "Lúc đang làm việc công nhất định phải xưng hô theo quân hàm, đây là quy củ. Bình thường, tôi đều gọi đại ca hoặc là trực tiếp kêu tên. Chị dâu cứ yên tâm."
Diệp Hạo đi đến đại sảnh thì dừng lại, nhìn quanh phòng khách một lượt, sao không thấy bóng dáng của Lục Mặc Hiên nhỉ?