Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông

Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.

anh đi trấn an cô ấy đi, đừng chọc tức cô ấy.”
“Anh biết.” Hắn chần chờ một chút, vẫn mở miệng công đạo nói: “Bạch Vân, nếu… anh là nói nếu, em…” Không xong, hắn thật sự không biết nên nói như thế nào cho đúng, không thể nói nếu nàng thất tình, đừng khách khí, cứ việc tìm đến bọn họ khóc lóc kể lể?
Biết ý của hắn, Bạch Vân dương dương tự đắc khóe miệng, nhìn người xe đi lại ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói: “Yên tâm, em có thể ứng phó.”
“Bọn anh luôn coi em như em gái.” Hắn âm thầm thở dài, chỉ hy vọng họ Khấu kia không phụ tâm ý của Bạch Vân. “Nếu có cần gì thì cũng đừng khách khí.”
“Em biết, cám ơn.”
“Tự mình cẩn thận.”
“Ừm. Bye!”
Bạch Vân tắt cuộc gọi, trong lòng ấm áp. Kỳ thật có bạn tốt cũng là một điều tốt, nàng đương nhiên không phải không muốn, chỉ là có một số việc, nàng biết là không thể cưỡng cầu. Ngày đó nói với Khấu, chỉ là đơn giản cùng nhau đáp ứng, nàng không phải không muốn hắn đáp lại, chẳng qua bây giờ chỉ cần hắn vẫn ở đây, nàng liền cảm thấy như thế đã là tốt rồi.
Bên ngoài ánh mặt trời chiếu khắp nơi, nàng hơi hơi nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Ừm, mùa hè…






Công viên, cây cỏ sum suê.
Ngồi trên ghế đá, Hawke cảm thấy hứng thú nhìn sự vật quanh mình.
“Lần đầu tiên em đến Đài Loan, nghe nói đồ ăn nơi này thật không thể chê, anh có biết chỗ nào có đồ ăn vặt Đài Loan chính cống không?”
Khấu Thiên Ngang trợn mắt nhìn hắn chằm chằm, trả lời không đúng trọng tâm câu hỏi: “Tôi sẽ không trở về!”
Hắn nhíu mày, “Bởi vì tiệm cà phê ngọt ngào kia?”
Hắn dừng bước, quay đầu trừng đứa em kia, “Cô ấy nói cô ấy yêu tôi!”
“Phải không? Vậy sao anh tức giận như vậy?” Hawke vẻ mặt vui sướng nhìn người gặp họa.
Hắn cứng đờ, xoay người phẫn nộ tiếp tục đi về phía trước. Cô gái kia cái gì cũng chưa hỏi, bảo hắn nói như thế nào? Mẹ nó, nghĩ đến lại không thích!
“Cô ấy không hỏi, tự anh có thể nói ra!”
Nghe được tiếng của Hawke, hắn mới phát hiện mới vừa rồi chính mình nguyền rủa ra tiếng, không nhịn được mắng lại một câu, rồi mới đột nhiên dừng bước.
“Làm sao vậy?” Thiếu chút nữa đụng vào hắn, Hawke cũng dừng lại, kỳ quái nhìn biểu tình liên tục biến hóa của anh trai.
Đúng vậy, nàng không hỏi, hắn có thể tự nói! Nhưng cô gái kia chẳng lẽ một chút cũng không tò mò về hắn sao? Không quan tâm hắn rốt cuộc là người như thế nào sao? Như vậy cũng có thể nói là yêu hắn? Đáng chết! Càng nghĩ càng khó chịu!
Khấu Thiên Ngang nhét hai tay vào trong túi tiền, sắc mặt lại trở nên hung ác đứng lên, rồi mới lại từng bước từng bước đi tiếp tục.
“Anh?” Hawke muốn làm rõ ràng hắn bị làm sao, đành phải chạy theo hắn.
“Đừng theo tôi.”
“Emvừa xuống máy bay, không có chỗ ở.”
“Đi tìm khách sạn, nhà nghỉ! Thế nào cũng được.” Hắn thấp giọng nói, giống như hung thần.
“Không được, em không muốn phải đối phó với phóng viên.”
“Tôi không nghĩ sẽ ứng phó cậu.” 
“Ở chỗ tôi đi!”
Nghe câu đấy, Khấu Thiên Ngang quay mạnh đầu lại, mới phát hiện chính mình đã quay trở lại tiệm cà phê, mà Bạch Vân cầm khay trong tay, hiển nhiên mới từ lầu hai đưa cơm xuống.
Nàng mỉm cười, nhìn bọn họ nói nhẹ như gió: “Chỗ của tôi vẫn còn phòng.”
“Thật vậy? Tốt quá!” Hawke nhe răng cười, một bàn tay Khấu Thiên Ngang lại đẩy khuôn mặt tuấn tú của hắn ra.
“Không được!” Hắn tức giận nhìn Bạch Vân, rồi mới quay đầu cảnh cáo em trai,“Cậu ngay lập tức tránh cho xa ra! Ngay lập tức! Bằng không tôi làm thịt cậu!”
“Em không biết tính tình anh lại không tốt như vậy!” Bạch Vân buồn cười nhìn hắn nói.
“Tính tình anh trước giờ đều không tốt!” Hắn tức giận rít gào.
Nàng đi lên trước, mỉm cười cầm khay đưa qua sau cổ hắn rồi mới kiễng mũi chân, nhanh nhẹn hôn hắn một cái.
Hắn ngây người, bởi vì cho tới bây giờ nàng chưa từng chủ động hôn hắn, huống chi là đang ở trên đường cái. Tuy là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt qua, hắn vẫn cảm thấy choáng váng không kiểm soát được. Cô gái này, sao chỉ biện pháp đơn giản như vậy cũng làm ảnh hưởng đến hắn một cách mãnh liệt?
Còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, nàng đã bỏ tay ra, nhẹ nhàng lướt qua hắn, đứng trước Hawke giơ tay giới thiệu. “Hi, xin chào, lúc nãy quên nói, tôi là Bạch Vân.”
Hawke vừa mới vuốt ve, đã bị Khấu Thiên Ngang gạt đi, hắn giận dữ trừng mắt với tên vướng bận kia, kéo Bạch Vân lại trong lòng. “Đừng bắt tay hắn, người này có bệnh lây qua đường sinh dục!”
“Không thể nào!” Bạch Vân ở trong lòng hắn buồn cười ra tiếng.
Thế nào cũng không thể nghĩ ra được anh em mà lại như thế này.
Hawke sửng sốt, cười khổ đứng lên, đành phải nhấc tay thề nói: “Tôi cam đoan tháng trước vừa đi khám sức khỏe, hoàn toàn khỏe mạnh, cô đừng nghe anh ấy nói bậy.”
“Người này là hoa hoa công tử, hắn lên giường cùng phụ nữ tựa như ăn cơm. Cho dù bây giờ không có, sau này cũng sẽ có.” Khấu Thiên Ngang hừ một tiếng, không cười mà đẩy Bạch Vân vào trong tiệm.
“Có lầm không? Anh như vậy là bán đứng anh em!“ Hawke bất mãn kêu, vội vàng chạy theo vào trong tiệm


Insane